Tiếng Kèn Giữa Rừng Khuya
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Tây Nguyên, tiếng kèn harmonica của một người lính trẻ đã trở thành niềm an ủi hiếm hoi cho đồng đội giữa rừng sâu và bom đạn.
Năm 1971, mặt trận Tây Nguyên chìm trong những đợt càn quét dữ dội. Bộ đội phải liên tục di chuyển qua rừng già để giữ tuyến hành lang vận chuyển. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề: gạo sấy, muối hạt và những cơn sốt rét rừng kéo dài triền miên.
Ông Đặng Quốc Bình khi ấy là chiến sĩ quân nhạc được điều về phục vụ một đơn vị chủ lực. Trong ba lô của ông không có nhiều đồ cá nhân ngoài vài bộ quần áo bạc màu và một chiếc harmonica cũ do cha tặng trước ngày nhập ngũ.
Ban ngày hành quân, ban đêm đơn vị trú quân dưới những tán cây lớn. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, ai cũng nằm im lặng vì mệt và nhớ nhà.
Mỗi lần như vậy, ông Bình lại lấy chiếc harmonica ra thổi khe khẽ những bài hát quê hương. Âm thanh nhỏ thôi nhưng đủ để cả cánh rừng như dịu lại.
Một chiến sĩ trẻ quê miền Tây từng nói với ông:
— “Nghe tiếng kèn của anh, em tưởng như đang ngồi trước sân nhà.”
Đêm nọ, đơn vị vừa dừng chân thì pháo sáng bùng lên giữa trời. Mọi người lập tức tản vào công sự. Tiếng súng vọng từ phía xa khiến ai cũng căng thẳng.
Trong bóng tối đặc quánh của rừng già, một đồng đội bị thương nặng nằm thở dốc bên giao thông hào. Anh nắm tay ông Bình, nói rất khẽ:
— “Anh thổi cho tôi nghe một bài được không…”
Ông Bình lặng người vài giây rồi đưa chiếc harmonica lên môi. Giữa tiếng mưa và tiếng bom xa xa, giai điệu bài “Làng tôi” vang lên chậm rãi.
Nhiều người lính hôm ấy kể rằng họ sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy — khi giữa chiến tranh khốc liệt, tiếng nhạc nhỏ bé vẫn đủ sức làm con người thấy mình còn đang sống.
Người chiến sĩ bị thương đã không qua khỏi trước khi trời sáng.
Sau hòa bình, ông Bình trở về quê, tiếp tục làm nghề dạy nhạc. Chiếc harmonica cũ giờ đã trầy xước gần hết lớp sơn bạc, nhưng ông vẫn giữ rất cẩn thận.
Ông thường nói với học trò:
— “Có những lúc âm nhạc không phải để biểu diễn… mà để giúp con người vượt qua nỗi sợ và sự cô đơn.”



