Tiếng kèn giữa rừng sâu
Giữa cánh rừng Trường Sơn mịt mù sương, đơn vị của anh Dũng đóng quân trong một thung lũng nhỏ. Đêm xuống, rừng sâu tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng tiếng lá rơi.
Anh Dũng là chiến sĩ trẻ, mang theo bên mình một chiếc kèn harmonica cũ. Mỗi tối, sau giờ trực, anh lại lấy kèn ra thổi những giai điệu quê hương. Tiếng kèn vang lên, da diết mà ấm áp, khiến đồng đội vơi đi nỗi nhớ nhà.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân gấp trong đêm. Trời mưa như trút, đường trơn trượt, ai nấy đều mệt lả. Đột nhiên, từ phía cuối hàng quân, tiếng kèn của anh Dũng cất lên. Không phải bản nhạc buồn, mà là một giai điệu rộn ràng, như thúc giục bước chân.
Người đi trước quay lại, mỉm cười. Người phía sau nghe thấy, bước nhanh hơn. Cả đoàn quân như được tiếp thêm sức mạnh.
Đêm ấy, họ vượt qua quãng đường dài hơn dự kiến. Khi dừng chân nghỉ, một đồng đội vỗ vai anh:
“Tiếng kèn của cậu còn mạnh hơn cả khẩu súng đấy.”
Anh Dũng cười hiền:
“Tôi chỉ muốn mọi người nhớ rằng, phía sau chúng ta là quê hương đang chờ.”
Sau này, trong một trận đánh ác liệt, anh đã hy sinh. Nhưng chiếc kèn vẫn được giữ lại, truyền từ người này sang người khác. Mỗi khi tiếng kèn vang lên giữa rừng sâu, mọi người lại nhớ đến anh – người chiến sĩ đã dùng âm nhạc để giữ vững tinh thần cả một đơn vị.



