Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng kèn giữa rừng sâu

Đắk Lắk01/07/2026Thu Hà Niê (Xã Buôn Đôn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phúc vốn là một chàng trai biết thổi kèn từ những ngày còn học phổ thông. Khi nhập ngũ, anh được phân công vào đội quân nhạc của đơn vị. Chiếc kèn đồng theo anh qua những cánh rừng Trường Sơn, những khu lán dựng tạm và cả những buổi tiễn đồng đội lên đường làm nhiệm vụ.

Trong chiến tranh, tiếng kèn không chỉ dùng trong các nghi lễ mà còn vang lên vào những giờ phút đặc biệt. Sau mỗi trận đánh thắng lợi, tiếng kèn cất lên giữa núi rừng như lời khẳng định niềm tin vào ngày thống nhất. Cũng có những buổi chiều, Phúc đứng bên hàng quân, lặng lẽ thổi bản nhạc tiễn biệt những người đồng đội đã hy sinh.

Có lần, sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị dừng chân bên một con suối. Thấy ai cũng mệt mỏi, Phúc lấy chiếc kèn đã xỉn màu ra thổi một khúc nhạc quê hương. Tiếng kèn hòa cùng tiếng nước chảy khiến nhiều người lặng đi. Có chiến sĩ trẻ nói nhỏ: “Nghe như mình đang đứng trước sân nhà.”

Sau hòa bình, ông Phúc trở thành giáo viên dạy nhạc. Ông luôn kể với học trò rằng âm nhạc có thể không làm im tiếng bom, nhưng có thể giúp con người giữ vững niềm tin và lòng nhân ái giữa những năm tháng khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn