Bài viết

TIẾNG KÈN GIỮA TRẬN ĐÁNH

Ninh Bình06/05/2026Đặng Thị Ngà (xã Kim Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị có một người lính đặc biệt – anh Quang, vốn là nhạc công trước khi nhập ngũ. Anh mang theo một chiếc kèn nhỏ, được giữ gìn như báu vật.

Một lần, đơn vị bị vây ép trong một khu rừng thưa. Đạn dược cạn dần, tinh thần anh em bắt đầu chùng xuống.

Giữa lúc đó, từ phía sau công sự, tiếng kèn bất ngờ vang lên. Không phải hiệu lệnh, mà là một giai điệu quen thuộc – bài hát về quê hương.

Âm thanh ấy không lớn, nhưng vang xa trong không gian tĩnh lặng giữa chiến trường. Nó khiến tất cả chúng tôi sững lại trong giây lát.

Rồi không ai bảo ai, mọi người siết chặt tay súng. Tinh thần như được vực dậy.

Chúng tôi tổ chức phản kích và mở được đường thoát.

Sau trận đánh, anh Quang cười:
“Tôi không có nhiều đạn, chỉ còn tiếng kèn.”

Nhiều năm sau, mỗi khi nghe lại những giai điệu ấy, tôi vẫn nhớ đến buổi chiều giữa rừng – nơi âm nhạc đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn