Bài viết

Tiếng Kèn Giữa Trận Địa

Một khoảnh khắc lặng người giữa chiến trường khốc liệt, khi âm thanh của một chiếc kèn nhỏ đã khiến cả hai bên tạm ngừng tiếng súng, để nhớ rằng họ đều là con người.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Quốc Dũng kể rằng, vào một buổi sáng mù sương năm 1972, đơn vị ông đang đóng quân trên một quả đồi trọc, nơi mà đất đá còn nóng vì những trận pháo kích kéo dài suốt đêm. Không gian im ắng một cách bất thường. Ai cũng biết, đó chỉ là khoảng lặng trước khi bão lửa tiếp tục. Trong đơn vị có một người lính trẻ tên là Vũ Thành Nam. Nam ít nói, nhưng luôn mang theo một chiếc kèn harmonica cũ. Những lúc hiếm hoi không có tiếng bom, anh thường ngồi một mình, thổi những giai điệu buồn mà không ai biết tên. “Cậu học ở đâu đấy?” – ông Dũng từng hỏi. Nam chỉ cười: “Mẹ tôi dạy. Bà bảo, lúc nào sợ thì cứ thổi, sẽ thấy đỡ hơn.” Buổi sáng hôm đó, khi hai bên đang giằng co ở khoảng cách rất gần, một loạt đạn bất ngờ vang lên. Đơn vị ông lập tức vào vị trí chiến đấu. Khói súng, tiếng nổ, tiếng hô… tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn loạn. Giữa lúc ấy, Nam bị thương. Anh ngã xuống ngay bên cạnh ông Dũng. “Đừng bắn nữa…” – Nam thì thầm, tay run run lấy chiếc kèn ra. Ông Dũng nghĩ anh đã mê sảng. Nhưng không, Nam đưa chiếc kèn lên môi và bắt đầu thổi. Một giai điệu chậm, buồn, nhưng rõ ràng vang lên giữa tiếng súng. Ban đầu, không ai để ý. Nhưng rồi, điều kỳ lạ xảy ra – tiếng súng thưa dần. Không biết từ lúc nào, cả hai phía đều ngừng bắn. Âm thanh chiếc kèn nhỏ bé ấy lan ra giữa đồi trọc, giữa khói súng chưa tan. Nó không phải là hiệu lệnh, không phải tín hiệu quân sự. Nó giống như một lời nhắc – rằng phía bên kia cũng là những con người, cũng biết nhớ nhà, biết sợ hãi. Khi bản nhạc kết thúc, Nam buông tay. Chiếc kèn rơi xuống đất. Tiếng súng không nổ lại ngay lập tức. Có một khoảng lặng dài, nặng nề. Sau này, ông Dũng nói rằng đó là lần duy nhất trong đời ông thấy chiến tranh dừng lại – không phải vì mệnh lệnh, mà vì một giai điệu. Chiếc kèn ấy được ông giữ lại cho đến tận bây giờ. Nó đã cũ, méo mó, không còn phát ra âm thanh tròn trịa nữa. Nhưng mỗi khi cầm nó lên, ông vẫn nghe thấy đâu đó, giữa ký ức, một bản nhạc không tên – vang lên giữa thời hoa lửa, nơi con người đã từng cố gắng nhớ rằng mình vẫn còn là con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn