Tiếng Kèn Gọi Bản Trong Đêm Núi
Giữa núi rừng Tây Bắc heo hút, một người dân quân dùng chính tiếng kèn lá và lòng quả cảm để giữ bản, giữ đường cho bộ đội. Câu chuyện là ký ức lặng lẽ mà bền gan của người con núi rừng đã đi qua chiến tranh bằng sự mưu trí và hy sinh thầm lặng.
Người Tây Bắc chúng tôi quen sống với núi rừng từ nhỏ. Rừng là nhà, suối là đường, còn bản là nơi gửi gắm sinh mạng của cả cộng đồng. Vì thế, khi chiến tranh lan tới vùng cao, tôi cùng trai bản lập tức tham gia dân quân du kích, vừa sản xuất, vừa bảo vệ bản làng, vừa dẫn đường cho bộ đội.
Năm 1969, địch thường xuyên càn quét vào các bản ven rừng, nhằm cắt đứt tuyến liên lạc và tiếp tế của ta. Tôi được giao nhiệm vụ trinh sát – cảnh giới, ban ngày giả làm người đi nương, ban đêm trèo lên các mỏm đá cao quan sát, nghe ngóng động tĩnh.
Chúng tôi không có máy bộ đàm, không có đèn pin hiện đại. Thứ vũ khí đặc biệt nhất của tôi khi ấy là chiếc kèn lá rừng. Mỗi tín hiệu thổi lên là một mật hiệu: một tiếng dài báo yên, hai tiếng ngắn báo có địch, ba tiếng dồn là báo động khẩn cấp.
Có một đêm cuối đông, sương mù phủ kín thung lũng, lạnh cắt da. Tôi đang trực trên mỏm Pú Tà Lèng thì phát hiện ánh lửa lập lòe dưới chân núi. Địch đang men theo suối tiến vào bản. Nếu chúng bất ngờ ập tới, cả bản già trẻ sẽ gặp nguy hiểm.
Không kịp chạy về báo tin, tôi bám vào vách đá, thổi liền ba hồi kèn lá, rồi nhanh chóng đổi vị trí. Tiếng kèn vang lên, tan vào sương núi, truyền từ sườn này sang sườn khác. Chỉ trong chốc lát, trai bản đã đưa người già, phụ nữ, trẻ nhỏ vào rừng sâu; bộ đội địa phương kịp thời triển khai đội hình chặn địch.
Trận đó, bản không mất một người. Còn tôi, trong lúc dẫn đường cho bộ đội vòng ra phía sau, bị mảnh đạn găm vào bắp tay. Máu chảy ướt cả tay áo chàm, nhưng tôi không dám dừng lại. Đường rừng tối, nếu tôi ngã xuống, bộ đội sẽ lạc hướng.
Sau chiến tranh, tôi phục viên, trở về bản, tiếp tục làm nương, làm nhà, nuôi con. Cánh tay bị thương không còn khỏe như xưa, nhưng mỗi khi mùa xuân về, nghe tiếng kèn gọi bạn tình của trai bản vang lên giữa núi rừng, tôi lại nhớ đến những đêm sương mù năm cũ.
Giờ đây, con đường đất năm xưa đã thành đường bê tông, bản làng sáng điện. Nhưng với tôi, tiếng kèn lá trong đêm núi vẫn là âm thanh thiêng liêng nhất – âm thanh của sự sống, của tình bản làng và của một thời hoa lửa không thể nào quên.


