Tiếng Kèn Harmonica Bên Suối Cạn
Giữa những ngày chiến tranh gian khó, một chiếc kèn harmonica nhỏ đã trở thành niềm động viên tinh thần cho cả đơn vị. Có những âm thanh rất giản dị, nhưng đủ giúp con người đi qua những tháng năm khốc liệt của thời hoa lửa.
Năm 1970. Đơn vị của Vũ Thành Nam đóng quân gần một khu rừng phía Tây. Những ngày cuối mùa khô. Con suối cạnh nơi trú quân chỉ còn lại vài vũng nước nhỏ. Đơn vị vừa trải qua nhiều ngày hành quân liên tục. Ai cũng mệt. Ai cũng nhớ nhà. Nam khi ấy hai mươi ba tuổi. Trong ba lô của anh luôn có một chiếc kèn harmonica cũ. Món quà của người anh trai tặng trước ngày lên đường. Mỗi tối nghỉ chân. Nam thường ngồi bên gốc cây. Thổi vài giai điệu quen thuộc. Có hôm là bài hát quê hương. Có hôm chỉ là những nốt nhạc ngẫu hứng. Ban đầu. Mọi người chỉ nghe cho đỡ nhớ nhà. Rồi dần dần. Thành thói quen. Tối nào không có tiếng kèn. Cả tổ lại hỏi: — Nam đâu rồi? Một chiều cuối tháng. Đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về. Không khí nặng nề. Một người đồng đội bị thương phải chuyển tuyến sau. Không ai nói nhiều. Đêm xuống. Gió rừng thổi qua những tán cây. Nam ngồi cạnh bờ suối cạn. Lấy chiếc kèn ra. Âm thanh chậm rãi vang lên trong bóng tối. Không ai bảo ai. Mọi người ngồi lại gần nhau hơn. Người tựa lưng vào ba lô. Người ngồi bó gối nhìn khoảng trời đêm. Không còn tiếng cười đùa như mọi hôm. Chỉ còn tiếng kèn nhẹ nhàng đi qua màn đêm. Khi bản nhạc kết thúc. Chiến sĩ trẻ ngồi cạnh Nam khẽ nói: — Mai mình lại đi tiếp. Nam gật đầu. — Ừ. Đi tiếp. Nhiều năm sau chiến tranh. Chiếc kèn harmonica ấy không còn chơi được nữa. Phần kim loại đã hoen màu theo thời gian. Nhưng ông Vũ Thành Nam vẫn giữ nó trong ngăn tủ cũ. Bởi đôi khi. Điều giúp con người mạnh mẽ bước qua thời hoa lửa. Không phải chỉ là lòng dũng cảm. Mà còn là những điều rất đỗi bình thường. Một bản nhạc. Một người bạn. Một niềm tin rằng ngày mai sẽ bình yên hơn hôm nay.



