Tiếng kèn hiệu trong bình minh thống nhất
Sáng ngày 30/4/1975, tôi là chiến sĩ kèn hiệu thuộc đoàn quân tiến vào giải phóng Sài Gòn từ hướng cầu Tân Cảng rực rỡ nắng vàng. Khi chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập, tôi đã đứng lên trên mui xe và thổi một hồi kèn hiệu vang dội, báo hiệu sự kết thúc của chiến tranh. Tiếng kèn ngân vang giữa không gian tĩnh lặng lạ kỳ của thành phố trong giây phút giao thời, mang theo bao nhiêu nỗi niềm của người chiến thắng. Tôi nhìn thấy những người dân Sài Gòn ùa ra đường với cờ hoa, ánh mắt họ vừa ngỡ ngàng vừa vui mừng khôn xiết khi thấy bộ đội giải phóng. Tiếng kèn hiệu ấy không còn là lệnh hành quân, mà là bản giao hưởng của hòa bình, của sự đoàn tụ và niềm tự hào dân tộc vô biên. Tôi đã thổi bằng tất cả hơi thở và trái tim mình, tưởng nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống ngay trên đường phố Sài Gòn chỉ vài giờ trước đó. Có những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi hòa cùng mồ hôi bụi đường, cảm xúc lúc đó thật khó có ngôn từ nào diễn tả được hết. Sài Gòn ngày hôm ấy đẹp lạ lùng, những tà áo dài tung bay hòa cùng màu xanh áo lính tạo nên một bức tranh rực rỡ của ngày đại thắng. Hồi kèn ấy đã khép lại một chương sử đau thương nhưng hào hùng và mở ra một kỷ nguyên mới cho đất nước Việt Nam thân yêu



