Bài viết

Tiếng Kèn Lá Đêm Pác Bó

Ông: Nông Văn Cường (Sinh năm 1945, nguyên chiến sĩ đại đội biên phòng bảo vệ khu di tích Pác Bó, Cao Bằng). Bà: Hoàng Thị Mùi (Sinh năm 1949, nguyên nữ dân quân bảo vệ trạm gác biên giới huyện Hà Quảng, Cao Bằng). Mô tả câu chuyện Câu chuyện đưa ta về vùng đất cách mạng Pác Bó (Cao Bằng) thiêng liêng, nơi suối Lê-nin ngày đêm róc rách chảy qua những dãy núi đá vôi hùng vĩ. Đó là mối tình mộc mạc, nên thơ được kết nối bằng những giai điệu kèn lá chuối, kèn môi mộc mạc của đồng bào Tày, Nùng vang lên giữa đại ngàn trong những năm tháng biên cương đầy thử thách.

Cao Bằng16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên câu chuyện: Tiếng Kèn Lá Đêm Pác Bó

Nhân chứng lịch sử

  • Ông: Nông Văn Cường (Sinh năm 1945, nguyên chiến sĩ đại đội biên phòng bảo vệ khu di tích Pác Bó, Cao Bằng).

  • Bà: Hoàng Thị Mùi (Sinh năm 1949, nguyên nữ dân quân bảo vệ trạm gác biên giới huyện Hà Quảng, Cao Bằng).

  • Mô tả câu chuyện

    Câu chuyện đưa ta về vùng đất cách mạng Pác Bó (Cao Bằng) thiêng liêng, nơi suối Lê-nin ngày đêm róc rách chảy qua những dãy núi đá vôi hùng vĩ. Đó là mối tình mộc mạc, nên thơ được kết nối bằng những giai điệu kèn lá chuối, kèn môi mộc mạc của đồng bào Tày, Nùng vang lên giữa đại ngàn trong những năm tháng biên cương đầy thử thách.


    Nội dung chi tiết

    Mùa xuân năm 1979, chiến sự bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ, biến những bản làng yên bình ở vùng cao Cao Bằng chìm trong khói lửa. Đồn biên phòng Pác Bó và lực lượng dân quân tự vệ địa phương ngày đêm túc trực bám trụ từng tấc đất thiêng liêng, canh giữ từng cột mốc biên cương. Nông Văn Cường là một chiến sĩ biên phòng trẻ tuổi, quê ngay dưới chân núi Các Mác, ngày đêm cùng đồng đội tuần tra trên những đỉnh đèo hiểm trở.


    Ngay tại trạm gác dân quân xã Trường Hà sát bên đồn, Hoàng Thị Mùi – một nữ dân quân người Nùng sở hữu đôi mắt tinh anh và tiếng kèn lá ngọt ngào – đang làm nhiệm vụ thông tin liên lạc và cảnh giới. Cường và Mùi vốn là hàng xóm quen biết từ thuở nhỏ, nhưng khi chiến tranh ập đến, sự sát cánh trong làn đạn đã biến tình cảm đồng hương thành một thứ tình yêu sâu nặng và thiêng liêng.


    Vì điều kiện chiến trường không cho phép sử dụng các thiết bị phát ra âm thanh lớn để tránh bị địch phát hiện, mỗi khi muốn truyền tin hoặc nhắn nhủ nỗi nhớ nhung cho nhau giữa các đợt tuần tra đêm, Cường thường dùng một chiếc kèn lá hoặc một đoạn lá tre mỏng kẹp vào môi để thổi lên những giai điệu không lời trầm bổng. Tiếng kèn lá lảnh lót, vang vọng như tiếng chim rừng giữa màn đêm sương giăng đã trở thành "mật mã tình yêu" quen thuộc của hai người.


    Một đêm giáp Tết năm 1980, trước khi Cường cùng tiểu đội nhận lệnh lên đường làm nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao trọng yếu gần đường biên, anh tìm gặp Mùi bên bờ suối Lê-nin nước chảy xiết. Dưới ánh trăng mờ ảo qua kẽ lá, Cường bẻ một nhánh cây rừng, tết thành một chiếc nhẫn cỏ xanh mướt trao vào ngón tay cô, nghẹn ngào nói: "Anh đi giữ chốt, em ở lại bản giữ làng. Hết giặc, nghe tiếng kèn lá của anh, em hãy ra suối đón anh về nhé". Mùi ôm chặt lấy anh, nước mắt nghẹn ngào gật đầu, siết chặt chiếc nhẫn cỏ trong lòng bàn tay.


    Thế nhưng, chiến tranh biên giới kéo dài với những trận càn quét khốc liệt đã làm đứt gãy nhiều liên lạc. Đơn vị của Cường bị vây hãm dài ngày trên điểm cao, anh bị thương ở tay do đạn pháo và được chuyển tuyến sau điều trị, sau đó đi làm nhiệm vụ ở một hướng khác. Mùi ở quê nhà mòn mỏi ngóng chờ, nghe tin đồn điểm cao bị vùi lấp nên vô cùng đau đớn, đinh ninh người mình yêu đã hy sinh.


    Hòa bình lặp lại, ông Cường phục viên trở về quê hương Cao Bằng, mang theo thương tật chiến trận và nỗi nhớ không nguôi về mối tình năm cũ. Ông lập gia đình theo sự động viên của gia đình, nhưng góc nhỏ trong tim vẫn giữ nguyên hình bóng cô gái thổi kèn lá bên suối Lê-nin. Về phần bà Mùi, bà cũng xây dựng gia đình muộn tại địa phương, âm thầm cất giữ chiếc nhẫn cỏ đã khô thành kỷ vật vô giá trong chiếc khăn piêu.


    Đến tháng 5 năm 2024, trong dịp Ban liên lạc Cựu chiến binh Biên phòng Cao Bằng tổ chức buổi gặp mặt truyền thống tại khu di tích lịch sử Pác Bó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Nhờ sự kết nối của các đồng đội cũ, ông Cường và bà Mùi có dịp gặp lại nhau ngay bên dòng suối Lê-nin ngày nào.


    Khi nhìn thấy người cựu chiến binh với dáng đi khập khiễng bước tới, bà Mùi sững sờ khi nghe ông khẽ ghé môi huýt lên một đoạn giai điệu kèn lá quen thuộc thuở chiến tranh. Âm thanh ấy vừa cất lên, bao ký ức ùa về. Bà bật khóc nức nở, lấy từ trong túi vải ra chiếc nhẫn cỏ khô mục theo năm tháng nhưng vẫn được bọc trong một lớp vải đỏ cẩn thận.


    Giữa núi rừng Pác Bó đại ngàn, hai người già nắm chặt tay nhau, khép lại nỗi đau và sự chia cách của thời hoa lửa bằng một cái ôm trọn vẹn nghĩa tình.


    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục lắng nghe thêm một câu chuyện đầy xúc động khác trong hành trình sưu tầm ký ức này không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn