Tiếng Kèn Lá Giữa Đại Ngàn
Cựu chiến binh Vũ Đình Sơn, sinh ngày 18 tháng 10 năm 1950, quê quán xã Hồng Phong, huyện An Dương, thành phố Hải Phòng, là người từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên những năm 1971–1975.
Ông Sơn sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ven sông Cấm. Từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống vất vả của miền quê Bắc Bộ. Năm 1970, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với suy nghĩ giản dị:
“Miền Nam còn chiến tranh thì thanh niên không thể đứng ngoài.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh hành quân vào Tây Nguyên. Đó là quãng thời gian gian khổ mà ông không bao giờ quên. Bộ đội phải vượt hàng trăm cây số đường rừng, mang theo vũ khí, lương thực trên vai giữa mưa bom và bệnh sốt rét rừng.
Ông kể rằng giữa núi rừng Tây Nguyên hoang vu, thứ giúp người lính vơi đi nỗi nhớ nhà đôi khi chỉ là một câu hát hay tiếng sáo đơn sơ. Trong đơn vị của ông có chiến sĩ Hoàng Văn Tư quê Lạng Sơn rất giỏi thổi kèn lá. Mỗi tối nghỉ chân, anh Tư lại hái lá rừng rồi thổi những giai điệu dân ca miền Bắc khiến ai cũng xúc động.
Ông Sơn nhớ nhất mùa khô năm 1972, khi đơn vị tham gia chiến đấu tại khu vực Kon Tum. Một trận đánh lớn diễn ra ác liệt suốt nhiều ngày đêm. Bom đạn cày nát núi rừng, nhiều chiến sĩ hy sinh và bị thương.
Trong một lần hành quân xuyên rừng để tiếp cận trận địa, đơn vị của ông bất ngờ rơi vào ổ phục kích của địch. Tiếng súng vang lên dữ dội giữa rừng già. Ông Sơn cùng đồng đội nhanh chóng chiến đấu bảo vệ đội hình.
Giữa lúc trận chiến căng thẳng nhất, ông nghe tiếng kèn lá quen thuộc vang lên từ phía sau một gốc cây lớn. Đó là anh Hoàng Văn Tư đang dùng tiếng kèn làm ám hiệu tập hợp đồng đội giữa khói lửa chiến trường.
Nhờ tín hiệu ấy, đơn vị nhanh chóng củng cố đội hình và đẩy lùi đợt tấn công của địch. Nhưng sau trận đánh, anh Tư đã bị thương nặng bởi mảnh đạn.
Ông Sơn nghẹn ngào kể lại:
“Trong lúc được cáng ra tuyến sau, Tư vẫn cười và nói với chúng tôi rằng: ‘Sau này hòa bình nhớ về Lạng Sơn nghe tôi thổi kèn lá tiếp.’”
Thế nhưng người đồng đội ấy đã không qua khỏi. Sự ra đi của anh khiến cả đơn vị lặng đi nhiều ngày.
Sau năm 1975, ông Vũ Đình Sơn trở về Hải Phòng công tác tại cảng biển. Dù cuộc sống đã yên bình, nhưng mỗi lần nghe tiếng sáo hay tiếng gió rừng trên radio, ông lại nhớ đến người đồng đội năm xưa cùng những năm tháng chiến đấu giữa đại ngàn Tây Nguyên.
Đến nay, ông vẫn luôn kể cho con cháu nghe về tình đồng chí thiêng liêng của người lính trong chiến tranh.
Ông thường nói:
“Điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại không phải huân chương, mà là tình đồng đội và lòng yêu nước của cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.”


