Tiếng Kèn Lá Giữa Đại Ngàn
Giữa những tháng ngày chiến tranh khốc liệt, tiếng kèn lá mộc mạc của một người lính trẻ đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị. Một giai điệu giản dị giữa đại ngàn Trường Sơn đã gắn kết tình đồng đội và lưu giữ ký ức đẹp của một thời hoa lửa.
Ông Phạm Đức Thành kể rằng vào đầu năm 1972, đơn vị của ông đóng quân trong một cánh rừng già ở phía tây Quảng Trị để chuẩn bị cho chiến dịch lớn. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Những bữa cơm vội, những đêm hành quân xuyên rừng và tiếng bom đạn đã trở thành điều quen thuộc đối với những người lính trẻ.
Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ Nguyễn Hữu Phong, quê ở Nghệ An, mới 19 tuổi. Phong không biết chơi đàn, cũng chẳng có nhạc cụ nào bên mình, nhưng cậu lại có tài thổi kèn bằng lá cây. Mỗi chiều muộn, khi công việc đã tạm xong, Phong lại chọn một chiếc lá rừng, khéo léo đặt lên môi và cất lên những giai điệu quen thuộc của quê hương.
Tiếng kèn lá khi thì da diết như lời ru của mẹ, khi lại rộn ràng như tiếng gọi mùa gặt. Các chiến sĩ trong đơn vị thường ngồi quây quần quanh Phong, người nhớ quê, người nhớ gia đình, nhưng ai cũng thêm vững tin vào ngày chiến thắng.
Một buổi tối cuối tháng 4 năm 1972, trước giờ xuất kích, Phong lại cất tiếng kèn lá. Bản nhạc không lời vang lên giữa núi rừng yên tĩnh, khiến cả đơn vị lặng đi. Phong cười:
– Khi nào đất nước hòa bình, em sẽ về quê trồng cam, rồi mời các anh đến chơi.
Mọi người cười vang, hẹn nhau ngày chiến thắng.
Thế nhưng, trong trận chiến ác liệt sáng hôm sau, Nguyễn Hữu Phong đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ tải đạn lên tuyến trước. Sự ra đi của người chiến sĩ trẻ khiến cả đơn vị bàng hoàng, đau xót.
Sau ngày giải phóng, ông Phạm Đức Thành trở lại chiến trường xưa. Giữa cánh rừng đã xanh trở lại, ông nhặt một chiếc lá non, đưa lên môi như cách Phong vẫn làm năm nào. Âm thanh không còn trong trẻo như tiếng kèn của người đồng đội cũ, nhưng những ký ức về tuổi hai mươi đầy nhiệt huyết lại hiện về nguyên vẹn.
Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, ông Thành đều xúc động nói:
“Chúng tôi đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm và tình đồng đội. Tiếng kèn lá của Phong không chỉ là âm thanh của núi rừng, mà còn là tiếng lòng của cả một thế hệ thanh niên đã gửi tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.”



