Tiếng kèn môi dưới chân cao điểm 800
Mường Khương những ngày xuân năm 1979 không có tiếng khèn hội xuân rộn rã, mà chỉ có tiếng gầm của đại bác dội vào vách đá tai mèo. Giữa làn sương mù đặc quánh và cái lạnh thấu xương của vùng cao, những người lính biên phòng và đồng bào dân tộc Mông đã kết thành một khối đại đoàn kết, dùng lòng quả cảm để đối đầu với quân xâm lược, giữ vững từng tấc đất biên cương Tổ quốc.
Sáng 17 tháng 2, sương mù ở Mường Khương dày đến mức nhìn không quá tầm tay. Khi pháo giặc bắt đầu rót xuống thị trấn, đơn vị tôi lập tức triển khai đội hình đánh chặn tại các lối mòn dẫn lên cao điểm. Địch đông như kiến, tràn qua các khe núi hòng bao vây đồn biên phòng.
Trong tiểu đội tôi có anh Vàng Seo Lử, một chiến sĩ người Mông tại địa phương. Lử hiền lắm, lúc nào cũng dắt bên mình chiếc kèn môi. Anh bảo: "Đánh xong giặc, mình về thổi kèn cho người yêu nghe ở chợ phiên". Nhưng khi súng nổ, Lử như một con hổ xám của rừng xanh, tay súng AK của anh nhả đạn chính xác vào những toán quân đang cố bò lên vách đá.
Trận đánh ở cao điểm 800 diễn ra vô cùng ác liệt. Địch dùng chiến thuật biển người, hết lớp này đến lớp khác xông lên. Anh Lử bị thương ở chân, máu thấm đỏ cả ống quần nhưng anh vẫn không rời vị trí. Anh bảo tôi: "Phù à, mình không lùi đâu. Phía sau là bản của mình, là mương nước của nhà mình. Mất chỗ này là mất tất cả!".
Đến chiều ngày thứ hai, khi đạn dược của tổ chiến đấu gần cạn, anh Lử đã đưa cho tôi băng đạn cuối cùng rồi tự mình ôm lấy hai quả lựu đạn, lợi dụng địa hình đá tai mèo để bò vòng ra phía sau cánh sườn của địch. Một tiếng nổ lớn vang lên làm rung chuyển cả sườn núi. Anh Lử đã hy sinh để bẻ gãy mũi tấn công quan trọng nhất của đối phương, tạo điều kiện cho đơn vị rút về tuyến sau bảo toàn lực lượng.
Khi chúng tôi lấy lại được trận địa, tôi tìm thấy chiếc kèn môi của Lử rơi bên một hốc đá, chiếc kèn nhỏ bé ấy vẫn còn vương chút máu của người chiến sĩ trẻ. Lử ra đi khi mùa hoa mận còn chưa kịp tàn, khi lời hứa về chợ phiên vẫn còn dang dở.
Giờ đây, mỗi khi gió ngàn thổi qua các khe đá ở Mường Khương, tôi lại như nghe thấy tiếng kèn môi của Lử vang vọng. Anh và biết bao đồng đội đã hóa thân vào núi rừng, để màu xanh của những nương ngô, nương thảo quả hôm nay mãi mãi bình yên dưới nắng vàng biên ải.


