Tiếng Kèn Sứ Đêm Đất Mỏ
ên câu chuyện: Tiếng Kèn Sứ Đêm Đất Mỏ Nhân chứng lịch sử Ông: Phạm Văn Hùng (Sinh năm 1948, nguyên chiến sĩ tự vệ công trường mỏ than Cẩm Phả, Quảng Ninh). Bà: Vũ Thị Thủy (Sinh năm 1953, nguyên nữ dân quân trực chiến bảo vệ bến cảng Cẩm Phả, Quảng Ninh). Mô tả câu chuyện Câu chuyện đưa ta về vùng mỏ than Quảng Ninh kiên cường trong những năm tháng chống chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ. Đó là mối tình gắn liền với âm thanh của chiếc còi sứ báo động phòng không và tiếng mìn khai thác than vang dội ngày đêm, nơi anh thợ mỏ kiêm tự vệ và cô nữ dân quân bến cảng đã trao nhau lời hứa thủy chung giữa khói lửa chiến trường.
Tên câu chuyện: Tiếng Kèn Sứ Đêm Đất Mỏ
Nhân chứng lịch sử
Ông: Phạm Văn Hùng (Sinh năm 1948, nguyên chiến sĩ tự vệ công trường mỏ than Cẩm Phả, Quảng Ninh).
Bà: Vũ Thị Thủy (Sinh năm 1953, nguyên nữ dân quân trực chiến bảo vệ bến cảng Cẩm Phả, Quảng Ninh).
Mô tả câu chuyện
Câu chuyện đưa ta về vùng mỏ than Quảng Ninh kiên cường trong những năm tháng chống chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ. Đó là mối tình gắn liền với âm thanh của chiếc còi sứ báo động phòng không và tiếng mìn khai thác than vang dội ngày đêm, nơi anh thợ mỏ kiêm tự vệ và cô nữ dân quân bến cảng đã trao nhau lời hứa thủy chung giữa khói lửa chiến trường.
Nội dung chi tiết
Mùa xuân năm 1972, máy bay Mỹ liên tục đánh phá ác liệt vào các khu mỏ than, bến cảng và kho dầu tại vùng mỏ Cẩm Phả (Quảng Ninh) nhằm bóp nghẹt nguồn năng lượng chi viện cho tiền tuyến. Phạm Văn Hùng là thợ lò trẻ tuổi, ban ngày cầm búa tay khai thác những khối than đen nhánh, ban đêm tham gia lực lượng tự vệ trực chiến trên các đồi cao bảo vệ mỏ. Ngay sát bến cảng xuất than, Vũ Thị Thủy là nữ dân quân ngày đêm túc trực bên mâm pháo cao xạ, tay cầm còi sứ làm nhiệm vụ truyền lệnh báo động và chỉ huy hiệp đồng chiến đấu.
Hùng và Thủy quen nhau trong một đêm bến cảng bị máy bay thả pháo sáng rực trời. Khi một kho chứa than phía gần bến bốc cháy do trúng bom bi, Hùng cùng đội tự vệ nhanh chóng lao vào dập lửa cứu tài sản, còn Thủy và tiểu đội dân quân vừa nổ súng rát trời khống chế máy bay địch, vừa hỗ trợ băng bó cho người bị thương. Dưới ánh lửa bập bùng của than cháy và đạn pháo chéo ngang bầu trời, sự gan dạ của chàng thợ mỏ và ánh mắt quả cảm của cô nữ dân quân đã chạm vào trái tim nhau.
Từ đêm hôm ấy, những lúc ca trực trùng nhau, họ thường ngồi nghỉ bên mảng sườn đồi nhìn ra vịnh Bái Tử Long lộng gió. Hùng vốn khéo tay, lấy một vỏ đạn pháo đồng nhỏ đã mài phẳng, khắc hình một cành hoa sim cùng tên của hai người để làm quà tặng Thủy. Thủy trân trọng nhận lấy, cất kỹ vào túi áo ngực rồi trao lại cho Hùng một chiếc còi sứ nhỏ – hiệu lệnh chỉ huy mà cô luôn mang theo bên mình – với lời nhắn nhủ: "Anh giữ lấy chiếc còi này, nghe tiếng còi là nhớ đến em, và hãy luôn bình an trở về mỏ nhé".
Thế nhưng, khói lửa chiến tranh không dung tha cho những ước vọng thanh xuân. Trong một trận oanh tạc dữ dội vào mùa hè năm đó, bến cảng bị trúng bom tọa độ, công sự bị sập khiến Thủy bị thương ở chân do đất đá vùi lấp. Cô được đưa đi điều trị dài hạn rồi chuyển công tác về tuyến sau. Hùng thì tiếp tục bám trụ lại mỏ than, ngày đêm khai thác "vàng đen" cho Tổ quốc, bặt tin tức của Thủy từ đó suốt nhiều năm dài.
Hết chiến tranh, ông Hùng lập gia đình tại Quảng Ninh, tiếp tục gắn bó cuộc đời mình với công trường mỏ cho đến ngày nghỉ hưu. Bà Thủy cũng xây dựng gia đình riêng tại địa phương, âm thầm cất giữ chiếc vỏ đạn khắc hình hoa sim trong chiếc tráp gỗ nhỏ như một phần ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ.
Đến tháng 4 năm 2024, trong dịp Ban liên lạc Cựu chiến binh mỏ Quảng Ninh tổ chức buổi gặp mặt truyền thống, định mệnh đã mỉm cười với họ. Nhờ sự kết nối của các đồng chí cũ, ông Hùng và bà Thủy bất ngờ được xếp chung trong một bàn đại biểu hội ngộ.
Khi ông Hùng bước đến, cất tiếng gọi tên cũ và nhẹ nhàng đặt chiếc còi sứ năm xưa lên bàn trước mặt bà Thủy, người phụ nữ bàng hoàng che miệng khóc. Bà chậm rãi mở chiếc túi nhỏ lấy ra vỏ đạn khắc hoa sim ngày nào. Hai người già nắm chặt tay nhau, trọn vẹn nghĩa tình thời hoa lửa sau hơn nửa thế kỷ chờ mong.
Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện đầy cảm xúc khác nữa không?



