Tiếng Kèn Thức Tỉnh Tuổi Hai Mươi
Tiếng Kèn Thức Tỉnh Tuổi Hai Mươi: Câu Chuyện Của Trung Sỹ Huỳnh Xiết
Mùi khói rạ ngai ngái quyện với hơi nước mặn mòi của dòng sông Cái (Diên Khánh, Khánh Hòa) là ký ức theo chân chàng thanh niên Huỳnh Xiết suốt những năm tháng tuổi trẻ. Năm 1963, giữa lúc non sông đầy biến động, tiếng gọi nhập ngũ vang lên như giục giã. Chàng trai xứ Trầm Hương xếp lại mấy bộ quần áo cũ, gác lại những dự định dở dang của tuổi đôi mươi để chính thức bước qua cánh cổng doanh trại.
Những Ngày Thao Trường Đẫm Mồ Hôi
Vào đơn vị, thế giới của Huỳnh Xiết thu lại trong tiếng còi báo thức từ tờ mờ sáng, trong những bước đi điều lệnh rầm rập trên sân tập và những bọc ba lô nặng trĩu vai trong những đợt hành quân xuyên rừng.
Thời tiết miền Trung lúc thì nắng cháy da cháy thịt, lúc lại mưa dầm dề qua tháng rộng năm dài. Có những đêm đường rừng trơn trượt, bùn đất bám chặt lấy từng bước chân, anh em động nhau từng ngụm nước suối mang theo. Nhưng chính trong cái lò luyện khắc nghiệt ấy, người lính trẻ Huỳnh Xiết không hề chùn bước. Đôi bàn tay chai sạn, làn da sạm nắng biển phơi phới tuổi xuân đã tôi luyện cho anh một bản lĩnh thép.
Trọng Trách Của Người Tiểu Đội Trưởng
Nhờ sự nhanh nhẹn, vững vàng và luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ, Huỳnh Xiết được cấp trên tín nhiệm giao trọng trách Tiểu đội trưởng thuộc Đoàn 556.
Từ một chiến sĩ lính mới, nay anh đã trở thành "anh cả" của cả tiểu đội. Trách nhiệm đè nặng lên đôi vai trẻ: lo cho anh em từng giấc ngủ giữa rừng khi màn đêm buông xuống, nhắc nhở từng động tác tháo lắp súng, hay nhường nhau từng viên thuốc hạ sốt khi mùa sốt rét hoành hành. Có những buổi trưa vã mồ hôi trên thao trường, chính ánh mắt kiên định và giọng nói trầm ấm của người tiểu đội trưởng Huỳnh Xiết đã vực dậy tinh thần cho cả tiểu đội, biến những tân binh bỡ ngỡ ngày nào thành một tập thể đoàn kết, gắn bó keo sơn như anh em một nhà.
Trở Về Với Đời Thường
Trải qua những năm tháng cống hiến bền bỉ và mang cấp bậc Trung sỹ, đồng chí Huỳnh Xiết đã hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ với Tổ quốc, khép lại chặng đường quân ngũ đầy tự hào.
Khi trở về làn gió mát lành của quê nhà Diên Điền, Diên Khánh, bộ quân phục chiến dịch được gấp gọn gàng trong đáy hòm kỷ vật, nhưng tác phong nhanh nhẹn, thẳng thắn và tình nghĩa của người lính Đoàn 556 thì không bao giờ phai nhạt. Ông sống bình dị giữa xóm làng, là người ông, người cha mẫu mực, truyền lại cho con cháu ngọn lửa của sự kỷ luật và tình yêu thương con người.
Câu chuyện về người tiểu đội trưởng Huỳnh Xiết không nằm trong những trang sách vĩ đại, mà sống động, chân thực qua từng nếp nhà, là minh chứng đẹp đẽ cho một thế hệ đã sống hết mình vì hai chữ "Tổ quốc".


