Tiếng kèn trong Hang Múa
Tiếng kèn trong hang Múa
Ở Hang Múa, có một câu chuyện mà người già trong làng vẫn kể.
Ông Trần Văn Hậu – một cựu chiến binh – là nhân chứng sống.
“Tôi không quên được tiếng kèn hôm đó…”
Năm 1972, khi Chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt, nhiều hang động ở Ninh Bình được dùng làm nơi trú ẩn và trạm y tế.
Hang Múa cũng vậy.
Trong hang, có một cậu bé 15 tuổi – tên là Tý.
Tý không phải bộ đội.
Nhưng em xin ở lại:
“Cháu thổi kèn được. Cháu muốn giúp các chú.”
Công việc của Tý là đứng trên núi, quan sát.
Hễ thấy máy bay là thổi kèn báo hiệu.
Một ngày, trời trong xanh.
Bất ngờ, tiếng động cơ vang lên.
Tý trèo lên mỏm đá cao nhất.
Thổi.
Một hồi kèn dài, sắc.
Dưới hang, mọi người chạy xuống trú ẩn.
Nhưng máy bay phát hiện.
Bom bắt đầu dội xuống.
Một chiến sĩ hét:
“Tý! Xuống đi!”
Nhưng Tý không xuống.
Em tiếp tục thổi.
Một hồi nữa.
Rồi một hồi nữa…
Quả bom rơi gần.
Khói bụi mù mịt.
Khi mọi thứ lắng xuống…
Không còn tiếng kèn nữa.
Ông Hậu kể, giọng nghẹn lại:
“Khi chúng tôi lên tìm… Tý vẫn nằm đó… tay còn giữ chiếc kèn…”
Sau chiến tranh, người dân dựng một tấm bia nhỏ trên núi.
Không phải để ghi công.
Mà để nhớ.
“Tiếng kèn ấy… đã cứu cả trăm người.”
Ông Hậu nhìn lên đỉnh núi.
“Đến giờ, mỗi khi gió thổi qua Hang Múa… tôi vẫn nghe thấy…”



