Cựu chiến binh

Tiếng kèn xung trận giữa đại ngàn Tây Nguyên

Ninh Bình04/05/2026Đinh Quang Trung (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: “Tiếng kèn xung trận giữa đại ngàn Tây Nguyên”

Trong ký ức của Trần Văn Lực, sinh năm 1949, những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên mãi là quãng đời không thể nào quên. Đó là những ngày tuổi trẻ cháy hết mình vì độc lập, tự do của dân tộc, nơi tình đồng chí, đồng đội trở thành sức mạnh giúp những người lính vượt qua bom đạn ác liệt của chiến tranh.

Ông Lực sinh ra tại một vùng quê nghèo ở tỉnh Nam Định. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, ông tình nguyện nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị bộ binh chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên.

Nhớ về những ngày đầu hành quân, ông kể:

“Khi ấy gian khổ vô cùng. Bộ đội hành quân băng rừng hàng chục cây số, vai mang súng đạn, lương thực. Có những hôm mưa rừng kéo dài, quần áo ướt sũng nhưng anh em vẫn động viên nhau tiến về phía trước.”

Chiến trường Tây Nguyên thời điểm đó là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Máy bay Mỹ liên tục càn quét, ném bom xuống các cánh rừng và tuyến đường hành quân của bộ đội ta. Nhiều ngày liền, đơn vị của ông phải bám trụ trong những căn hầm nhỏ giữa rừng sâu.

Kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là trận đánh vào đầu năm 1973 tại một cứ điểm quan trọng của địch. Đêm trước trận đánh, cả đơn vị gần như thức trắng để chuẩn bị. Ai cũng hiểu rằng trận chiến sẽ rất cam go, có thể phải đổi bằng máu và sự hy sinh.

Ông kể, khi tiếng kèn xung trận vang lên giữa núi rừng Tây Nguyên, toàn đơn vị đồng loạt tiến công. Đạn pháo và tiếng súng nổ dồn dập khiến mặt đất rung chuyển. Trong lúc chiến đấu ác liệt, người tiểu đội trưởng của ông bị thương nặng nhưng vẫn động viên anh em tiếp tục chiến đấu.

“Anh ấy nói với chúng tôi rằng: còn sống thì còn chiến đấu, không được lùi bước. Câu nói đó đến giờ tôi vẫn nhớ mãi.”

Sau nhiều giờ chiến đấu kiên cường, đơn vị của ông đã hoàn thành nhiệm vụ, làm chủ trận địa. Nhưng chiến thắng ấy cũng khiến nhiều đồng đội mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Tây Nguyên.

Ông Trần Văn Lực nghẹn ngào:

“Mỗi lần nhớ về đồng đội đã hy sinh, tôi vẫn thấy như mới hôm qua. Họ đều còn rất trẻ, mang theo biết bao ước mơ chưa kịp thực hiện.”

Ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông trở về quê hương với niềm vui hòa bình xen lẫn nỗi nhớ những người đồng đội không còn trở lại. Sau chiến tranh, ông tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.

Đối với ông, điều quý giá nhất của người lính không chỉ là chiến công mà còn là tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và ý chí vượt qua mọi khó khăn vì Tổ quốc.

Ông nhắn nhủ với thanh niên hôm nay:

“Các cháu sinh ra trong hòa bình phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có trách nhiệm với quê hương đất nước. Tuổi trẻ hôm nay không cầm súng ra trận nhưng phải tiên phong trong học tập, lao động và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.”

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Lực là lời nhắc nhở đầy xúc động về một thời chiến tranh gian khổ nhưng hào hùng, nơi những người lính đã dành trọn tuổi xuân để đổi lấy hòa bình cho dân tộc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn