Cựu chiến binh

Tiếng Kẻng Báo Động Đêm Trăng

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, tiếng kẻng báo động quen thuộc của làng quê đã nhiều lần cứu sống người dân khỏi bom đạn. Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Thanh Mai, đêm trăng tháng Tám năm 1971 là một kỷ niệm không thể nào quên, khi tình làng nghĩa xóm đã giúp cả xóm vượt qua hiểm nguy.

Khánh Hòa16/06/2026Phạm Gia Trung (Chi đoàn thôn Phú Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, bà Nguyễn Thị Thanh Mai mới mười chín tuổi, là đội viên thanh niên xung phong kiêm nhiệm việc trực gác và báo động cho bà con trong xóm mỗi khi có máy bay địch xuất hiện. Chiếc kẻng bằng sắt treo dưới gốc đa đầu làng trở thành vật quen thuộc đối với mọi người.

Một đêm trăng sáng, khi bà con vừa dùng bữa tối xong, từ vọng gác trên đồi, Mai phát hiện ánh pháo sáng và tiếng động cơ máy bay vọng lại từ xa. Không chần chừ, cô gái trẻ lao đến gốc đa, dùng dùi gỗ đánh liên hồi vào chiếc kẻng.

Tiếng kẻng vang lên dồn dập giữa màn đêm tĩnh mịch:

– Keng! Keng! Keng!

Chỉ trong vài phút, cả xóm đã nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Trong lúc mọi người đang sơ tán, Mai chợt nhớ ra cụ Lê Văn Tín, người già yếu sống một mình ở cuối làng.

Không chút do dự, cô cùng anh dân quân Trần Quốc Bảo chạy đến căn nhà tranh nhỏ. Cụ Tín lúc ấy đang loay hoay chống gậy bước ra sân. Hai người vội dìu cụ xuống hầm trú ẩn vừa kịp lúc tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh đồng phía sau làng.

Sau đợt oanh tạc, mọi người đều an toàn. Cụ Tín nắm chặt tay Mai, xúc động nói:

– “Nhờ tiếng kẻng của con mà cả làng mình còn nguyên vẹn.”

Những ngày sau đó, bà con trong xóm cùng nhau sửa lại mái nhà bị tốc, đắp lại bờ ruộng và tiếp tục cuộc sống giữa gian khó. Chiếc kẻng báo động vẫn được treo dưới gốc đa, trở thành biểu tượng của sự cảnh giác, đoàn kết và tình người trong những năm tháng chiến tranh.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Thanh Mai vẫn giữ chiếc dùi gỗ dùng để đánh kẻng năm xưa như một kỷ vật quý giá. Mỗi lần kể lại câu chuyện cho con cháu, bà thường nói:

“Ngày ấy, ai cũng nghèo, ai cũng thiếu thốn, nhưng chẳng ai bỏ mặc nhau. Chính tình nghĩa xóm làng đã giúp chúng tôi vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.”

Ngày nay, chiếc kẻng cũ không còn vang lên giữa đêm, nhưng âm thanh của nó vẫn còn ngân mãi trong ký ức của những người đã đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn