Cựu chiến binh

TIẾNG KẺNG BÁO ĐỘNG GIỮA ĐÊM MƯA

Trong những năm tháng làm nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc, bác Lê Văn Hòa từng trải qua một đêm báo động đầy căng thẳng giữa mưa lạnh và sương mù vùng núi Hà Giang. Tiếng kẻng báo động vang lên giữa núi rừng đã khiến những người lính trẻ lập tức bước vào tư thế chiến đấu, sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất biên cương. Ký ức về đêm mưa ấy trở thành một phần không thể quên của “Thời hoa lửa”.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng đối với những người lính biên giới năm xưa, sự căng thẳng luôn hiện hữu trong từng ngày làm nhiệm vụ.

Ngay cả những đêm tưởng như yên bình nhất cũng có thể bất ngờ trở thành những giờ phút đầy áp lực và hiểm nguy.

Bác Lê Văn Hòa kể rằng trong suốt những năm ở Hà Giang, bác đã nhiều lần nghe tiếng kẻng báo động vang lên giữa đêm khuya.

“Nghe riết thành quen,” bác cười nhẹ.
“Nhưng mỗi lần có báo động tim vẫn đập rất mạnh.”

Một đêm mưa cuối năm 1983 là ký ức khiến bác nhớ mãi đến tận bây giờ.

“Hôm đó mưa lớn từ chiều,” bác kể.

Gió núi thổi ào ào qua những vách đá khiến cả doanh trại rung lên từng hồi. Sương mù dày đặc phủ kín khu vực điểm chốt.

“Trời tối đen như mực,” bác nhớ lại.

Sau nhiều giờ tuần tra và củng cố công sự, đơn vị tranh thủ nghỉ ngơi.

“Anh em vừa chợp mắt được một lúc,” bác kể.

Bất ngờ, tiếng kẻng báo động vang lên dồn dập giữa màn mưa lạnh.

“Keng… keng… keng…”

“Nghe tiếng kẻng là tất cả bật dậy ngay,” bác nói.

Người viết hình dung những người lính trẻ vội khoác áo mưa, cầm súng lao ra khỏi lán giữa cơn mưa đêm lạnh buốt.

Không ai kịp hỏi điều gì.

Tất cả nhanh chóng vào vị trí chiến đấu theo đúng nhiệm vụ đã được phân công.

“Lúc ấy chỉ nghĩ phải thật bình tĩnh,” bác kể.

Mưa ngày càng nặng hạt. Gió rít mạnh qua các khe núi tạo nên những âm thanh rất đáng sợ giữa màn đêm.

“Sương mù dày đến mức gần như không nhìn rõ gì,” bác nhớ lại.

Người viết cảm nhận rõ sự căng thẳng mà người lính biên giới năm ấy phải đối mặt trong những đêm trực chiến.

Bác kể rằng khi đó đơn vị nhận được thông tin có dấu hiệu bất thường gần khu vực chốt canh.

“Toàn đơn vị vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu,” bác nói chậm rãi.

Từng tổ chiến sĩ nhanh chóng triển khai đội hình theo phương án đã được huấn luyện trước đó.

“Dù mưa rét nhưng không ai chậm trễ,” bác kể.

Người lính trẻ năm ấy đứng giữa mưa lạnh, tay siết chặt khẩu súng, mắt dõi về phía màn sương dày đặc trước mặt.

“Tôi nghe rõ tiếng tim mình,” bác cười nhẹ.

Người viết hiểu rằng giữa chiến tranh, những giây phút im lặng lại chính là lúc con người cảm nhận rõ nhất sự mong manh của sự sống.

Khoảng thời gian chờ đợi trong đêm mưa ấy kéo dài rất lâu.

“Có cảm giác như cả tiếng đồng hồ,” bác kể.

Nước mưa chảy ướt đẫm quần áo nhưng không ai rời vị trí.

“Lính biên giới phải luôn cảnh giác,” bác nói chắc giọng.

Sau quá trình kiểm tra kỹ lưỡng, đơn vị xác định tín hiệu bất thường xuất phát từ một nhóm thú rừng di chuyển gần khu vực chốt.

“Lúc đó mọi người mới thở phào,” bác cười hiền.

Nhưng dù không xảy ra tình huống nguy hiểm, đêm báo động ấy vẫn để lại trong lòng bác nhiều cảm xúc khó quên.

“Sau lần đó tôi càng hiểu trách nhiệm của người lính,” bác kể.

Người viết cảm nhận được sự trưởng thành của những người lính trẻ qua từng trải nghiệm nơi biên giới khói lửa.

Sau khi tình hình ổn định, cả đơn vị trở về lán nghỉ ngơi khi trời gần sáng.

“Ướt lạnh hết cả người,” bác cười.

Một đồng đội nhóm bếp đun nồi nước nóng để mọi người sưởi ấm.

“Chỉ một ca nước nóng thôi mà thấy quý vô cùng,” bác kể.

Trong căn lán nhỏ giữa núi rừng biên giới, những người lính trẻ ngồi sát bên nhau hong khô quần áo dưới ánh lửa bập bùng.

“Có người còn tranh thủ pha chè xanh,” bác cười hiền.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi đều trên mái lán nhưng trong lòng mỗi người lính dường như ấm hơn bởi tình đồng đội và niềm tin vào nhiệm vụ mình đang làm.

Người viết hiểu rằng chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã tạo nên sức mạnh tinh thần cho thế hệ người lính “Thời hoa lửa”.

Bác Hòa kể rằng sau nhiều năm xuất ngũ, có những đêm mưa lớn ở quê biển Hoằng Tiến khiến bác bất giác nhớ lại tiếng kẻng báo động năm xưa.

“Nghe tiếng mưa là nhớ biên giới,” bác cười nhẹ.

Nhớ những đêm thức trắng giữa sương mù Hà Giang. Nhớ ánh mắt đồng đội trong mưa lạnh. Và nhớ cả tuổi trẻ của mình đã gửi lại nơi biên cương Tổ quốc.

“Đó là quãng đời không bao giờ quên được,” bác xúc động nói.

Người viết nhìn người cựu chiến binh già lặng lẽ ngồi bên hiên nhà, phía xa là tiếng sóng biển Hoằng Tiến rì rào trong gió chiều mà cảm nhận được chiều sâu của những ký ức chiến tranh chưa bao giờ phai nhạt trong tâm hồn người lính.

Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Hòa chậm rãi nói:

“Chiến tranh đã qua lâu rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại tiếng kẻng báo động giữa đêm mưa năm ấy, tôi vẫn thấy trái tim mình như sống lại những năm tháng tuổi trẻ nơi biên giới.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn