Bài viết

Tiếng Kẻng Báo Động – Ký Ức Không Quên Của Một Thời Hoa Lửa

An Giang05/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng Kẻng Báo Động – Ký Ức Không Quên Của Một Thời Hoa Lửa

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của người dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, âm thanh khiến nhiều người ám ảnh nhất không chỉ là tiếng bom nổ hay tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, mà còn là tiếng kẻng báo động vang lên giữa làng quê, trường học và nhà máy. Đó là tín hiệu quen thuộc của một thời hoa lửa – thời mà mỗi người dân Việt Nam đều sống trong tinh thần sẵn sàng đối mặt với chiến tranh để bảo vệ quê hương.

Ngày ấy, ở nhiều địa phương miền Bắc, mỗi khi phát hiện máy bay địch xuất hiện, lực lượng dân quân hoặc trực phòng không lập tức đánh kẻng báo động. Âm thanh “coong… coong…” vang lên dồn dập khắp xóm làng khiến mọi người nhanh chóng dừng công việc để xuống hầm trú ẩn.

Tiếng kẻng báo động có thể vang lên bất cứ lúc nào – khi học sinh đang ngồi trong lớp, khi người dân đang làm việc ngoài đồng hay khi công nhân đang sản xuất trong nhà máy. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tất cả đều phải nhanh chóng tìm nơi an toàn trước khi bom đạn trút xuống.

Nhiều người từng trải qua thời chiến vẫn còn nhớ rõ cảnh học sinh ôm sách vở chạy xuống hầm trú ẩn mỗi khi tiếng kẻng vang lên. Có những lớp học được dựng ngay bên cạnh hầm chữ A để thầy và trò có thể sơ tán nhanh nhất. Sau mỗi đợt báo động, khi máy bay rời đi, mọi người lại trở về lớp tiếp tục bài học còn dang dở.

Ở các vùng quê, tiếng kẻng báo động còn là tín hiệu để dân quân tự vệ chuẩn bị chiến đấu bảo vệ địa phương. Những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi nhanh chóng vào vị trí trực chiến với súng phòng không hoặc hỗ trợ cứu hộ sau các trận bom. Dù cuộc sống luôn đối mặt hiểm nguy, họ vẫn giữ tinh thần bình tĩnh và kiên cường.

Trong ký ức của nhiều người dân, có những đêm tiếng kẻng vang lên liên tục vì máy bay địch đánh phá nhiều đợt. Cả làng phải trú dưới hầm suốt nhiều giờ trong tiếng bom rung chuyển mặt đất. Trẻ em sợ hãi nép bên cha mẹ, còn người lớn cố động viên nhau giữ bình tĩnh giữa khói lửa chiến tranh.

Không chỉ báo động nguy hiểm, tiếng kẻng còn thể hiện tinh thần đoàn kết của cộng đồng. Khi có nhà bị sập do bom, người dân trong làng lập tức chạy đến cứu giúp. Người đào đất tìm người bị nạn, người mang nước và thuốc men hỗ trợ. Trong gian khó, tình làng nghĩa xóm càng trở nên gắn bó hơn bao giờ hết.

Có những người làm nhiệm vụ trực báo động suốt ngày đêm trên các chòi canh cao. Họ phải quan sát bầu trời liên tục để kịp thời phát tín hiệu cho dân làng. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng, bởi chỉ cần chậm vài phút cũng có thể gây nguy hiểm cho rất nhiều người.

Nhiều người đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ cứu hộ hoặc bảo vệ địa phương sau tiếng kẻng báo động. Họ là những dân quân, thanh niên xung phong và người dân bình thường đã dũng cảm đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ quê hương mình.

Sau ngày đất nước thống nhất, tiếng kẻng báo động không còn vang lên giữa làng quê như trước nữa. Những chiếc kẻng cũ được giữ lại trong các bảo tàng hoặc nhà truyền thống như chứng tích của một thời chiến tranh gian khổ nhưng hào hùng.

Ngày nay, thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình khó có thể hình dung được cảm giác sống giữa những ngày tháng luôn phải sẵn sàng chạy xuống hầm trú ẩn. Nhưng chính từ những năm tháng ấy, tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường và lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam đã được hun đúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tiếng kẻng báo động năm xưa không chỉ là âm thanh của chiến tranh mà còn là biểu tượng cho sự cảnh giác, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam trong thời kỳ hoa lửa. Đó là ký ức không thể nào quên của một thế hệ đã sống và chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn