Bài viết

tiếng kẻng báo động trên đỉnh núi

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
tiếng kẻng báo động trên đỉnh núi

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo vệ các tuyến đường vận chuyển và làng mạc khỏi những trận tập kích bất ngờ của máy bay địch, nhiều đội dân quân quan sát được lập nên trên khắp miền Bắc. Họ ngày đêm túc trực trên các đỉnh núi, gác chuông, kéo còi báo động để nhân dân và bộ đội kịp thời sơ tán. Công việc thầm lặng ấy tuy không trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường nhưng lại góp phần bảo vệ biết bao sinh mạng giữa thời hoa lửa. Câu chuyện về chàng trai dân quân Phan Đức Thịnh nơi vùng núi Nghệ An là một câu chuyện xúc động như thế.

Phan Đức Thịnh sinh ra tại một bản nhỏ nằm ven dãy Trường Sơn phía tây Nghệ An. Gia đình anh làm nương rẫy, cuộc sống gắn liền với núi rừng.

Từ nhỏ, Thịnh đã quen leo núi và rất thông thuộc từng con đường quanh bản. Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn và luôn được bà con quý mến vì tính tình hiền lành, chăm chỉ.

Khi chiến tranh phá hoại lan rộng ra miền Bắc, khu vực quê anh trở thành nơi nhiều đoàn xe quân sự đi qua để vào tuyến lửa Trường Sơn. Máy bay địch thường xuyên xuất hiện nhằm đánh phá đường sá và các kho hàng gần đó.

Để kịp thời phát hiện máy bay, địa phương thành lập đội dân quân trực quan sát trên các đỉnh núi cao. Thịnh là một trong những người đầu tiên tình nguyện tham gia.

Nhiệm vụ của anh là túc trực trên chòi gác dựng giữa lưng núi, dùng ống nhòm quan sát bầu trời và đánh kẻng báo động khi phát hiện máy bay địch.

Công việc ấy tưởng đơn giản nhưng vô cùng gian khổ. Những ngày nắng gắt, chòi gác nóng như lửa đốt. Những đêm mưa rét, gió rừng thổi lạnh buốt khiến người trực gác gần như không ngủ được.

Dù vậy, Thịnh chưa bao giờ bỏ vị trí của mình.

Mỗi khi tiếng kẻng vang lên từ đỉnh núi, người dân dưới bản lập tức xuống hầm trú ẩn còn các đoàn xe nhanh chóng tắt đèn, ngụy trang tránh máy bay địch phát hiện.

Nhiều người trong vùng nói:
“Tiếng kẻng của thằng Thịnh đã cứu biết bao người.”

Một buổi chiều mùa hè năm 1972, thời tiết oi bức lạ thường. Thịnh nhận nhiệm vụ trực gác trên đỉnh núi cao nhất khu vực.

Chiều hôm ấy, nhiều đoàn xe vận tải đang chuẩn bị vượt qua con đường dưới chân núi để tiến vào tuyến Trường Sơn.

Khoảng gần tối, trong lúc quan sát bầu trời phía xa, Thịnh bất ngờ phát hiện nhiều chấm đen đang lao tới với tốc độ rất nhanh.

Đó là máy bay địch.

Không chần chừ, anh lập tức đánh mạnh vào chiếc kẻng báo động treo trên chòi gác.

Tiếng kẻng vang vọng khắp núi rừng.

Dưới chân núi, các đoàn xe lập tức tắt máy, nhanh chóng phân tán vào rừng tránh bom. Người dân trong bản cũng kịp thời chạy xuống hầm trú ẩn.

Chỉ ít phút sau, máy bay địch bắt đầu ném bom xuống khu vực con đường dưới chân núi.

Tiếng nổ vang dội làm cả mặt đất rung chuyển dữ dội. Cây rừng gãy đổ khắp nơi.

Từ trên chòi gác, Thịnh vẫn tiếp tục quan sát và liên tục đánh kẻng để báo hướng máy bay cho lực lượng dưới chân núi.

Đúng lúc ấy, một loạt bom rơi rất gần khu vực đỉnh núi nơi anh đang đứng.

Sức ép dữ dội khiến chòi gác rung lắc mạnh. Một phần cột chống bị gãy đổ.

Đồng đội phía dưới dùng loa gọi anh rời khỏi vị trí để xuống nơi an toàn, nhưng Thịnh vẫn tiếp tục đánh kẻng cảnh báo.

Anh hiểu rằng nếu ngừng báo động lúc này, nhiều đoàn xe có thể bị phát hiện giữa lúc đang di chuyển tránh bom.

Máy bay địch tiếp tục quần thảo dữ dội trên bầu trời.

Giữa khói lửa và tiếng bom rung chuyển núi rừng, tiếng kẻng báo động vẫn vang lên không ngừng từ đỉnh núi cao.

Cho tới khi trận bom gần kết thúc, một quả bom cuối cùng bất ngờ rơi trúng khu vực chòi gác.

Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa màn khói bụi mù mịt.

Khi đồng đội chạy lên nơi, họ chỉ còn thấy chiếc kẻng méo mó nằm giữa đống gỗ đổ nát.

Phan Đức Thịnh đã hy sinh ngay trên đỉnh núi nơi mình làm nhiệm vụ.

Nhờ tiếng kẻng báo động của anh, toàn bộ đoàn xe dưới chân núi đã kịp thời tránh bom an toàn.

Sau ngày đất nước thống nhất, người dân trong vùng đã dựng một tấm bia nhỏ trên đỉnh núi để tưởng nhớ chàng trai dân quân năm nào.

Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh ác liệt, bà con vẫn nhớ mãi tiếng kẻng vang vọng giữa núi rừng – âm thanh của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm trong thời hoa lửa.

Câu chuyện về Phan Đức Thịnh là hình ảnh đẹp của những người dân quân Việt Nam trong kháng chiến – những con người bình dị nhưng sẵn sàng hy sinh để bảo vệ quê hương và đồng bào của mình.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và không quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn