TIẾNG KẺNG BÁO THỨC
TIẾNG KẺNG BÁO THỨC
Mỗi sáng tinh mơ, anh Tùng lại dùng thanh sắt nhỏ gõ vào mảnh bom làm kẻng báo thức cho cả tiểu đội.
Tiếng “coong coong” vang vọng giữa cánh rừng còn phủ đầy sương lạnh.
Ai cũng mệt mỏi sau đêm dài nhưng vẫn nhanh chóng xếp võng chuẩn bị lên đường.
Một chiến sĩ trẻ kéo chăn kín đầu rồi than: “Cho em ngủ thêm chút nữa.”
Cả tiểu đội bật cười thật nhỏ giữa buổi sớm yên tĩnh hiếm hoi.
Ngoài trời, ánh nắng đầu ngày bắt đầu len qua các tán cây già.
Tiếng chim rừng vang lên lác đác giữa khoảng không mờ sương.
Đến gần trưa, pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực hành quân.
Anh Tùng quay lại cứu một thương binh khỏi mép hố bom đầy đất đá.
Tiếng kẻng báo thức năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


