Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng Kẻng Giữa Đêm (1)

Câu chuyện kể về một nữ dân quân làm nhiệm vụ canh gác tại một làng quê trong thời chiến. Tiếng kẻng báo động giữa đêm đã giúp người dân kịp thời xuống hầm trú ẩn, trở thành ký ức không thể nào quên đối với người nhân chứng.

Nghệ An17/07/2026Cao Thị Lý (Trường Mầm Non Diễn Thịnh - Xã An Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Thị Hồng, khi chiến tranh còn diễn ra, tôi là một nữ dân quân của xã. Nhiệm vụ của tôi là trực gác trên chòi quan sát ở đầu làng và đánh kẻng báo động mỗi khi phát hiện máy bay.

Đêm ấy là một đêm mùa hè oi bức. Cả làng vừa chìm vào giấc ngủ sau một ngày làm việc vất vả ngoài đồng. Tôi cùng hai đồng đội thay phiên nhau quan sát bầu trời.

Khoảng gần nửa đêm, từ phía xa vọng lại tiếng động cơ ngày một lớn. Chúng tôi lập tức căng mắt nhìn lên. Chỉ vài phút sau, những chấm sáng xuất hiện trên bầu trời. Tôi biết thời gian không còn nhiều.

Tôi cầm dùi, gõ liên hồi vào chiếc kẻng treo giữa chòi canh. Tiếng kẻng vang dội khắp xóm làng. Chỉ trong chốc lát, những ngọn đèn dầu vụt tắt. Người già, trẻ nhỏ được dìu xuống hầm trú ẩn. Tiếng gọi nhau, tiếng bước chân gấp gáp hòa lẫn với âm thanh của máy bay đang đến gần.

Ít phút sau, từng loạt bom rơi xuống cánh đồng phía ngoài làng. Đất đá tung lên mù mịt. Cả mặt đất rung chuyển.

Khi tiếng bom ngừng hẳn, chúng tôi chạy đi kiểm tra từng hầm trú ẩn. Thật may mắn, tất cả người dân trong làng đều an toàn. Một cụ già nắm lấy tay tôi, xúc động nói:

'Nếu không có tiếng kẻng của các cháu, chắc nhiều người đã không kịp xuống hầm.'

Câu nói ấy theo tôi suốt cuộc đời.

Chiến tranh kết thúc, chiếc kẻng năm xưa được treo trong nhà truyền thống của xã. Mỗi lần trở về thăm quê, tôi đều ghé nhìn nó thật lâu. Chiếc kẻng đã cũ, mặt đồng không còn sáng, nhưng mỗi vết xước trên đó đều gợi nhớ về những đêm thức trắng để bảo vệ xóm làng.

Ngày nay, khi lũ trẻ trong làng hỏi vì sao tôi cứ đứng lặng trước chiếc kẻng cũ, tôi chỉ mỉm cười và nói rằng đó không chỉ là một vật dụng báo động. Đó là biểu tượng của sự cảnh giác, của tinh thần đoàn kết và của những con người bình dị đã cùng nhau bảo vệ quê hương trong những năm tháng gian khó.

Tôi luôn mong các thế hệ sau sẽ không bao giờ phải nghe tiếng kẻng báo động giữa đêm như chúng tôi đã từng, mà chỉ còn được nghe tiếng chuông trường, tiếng cười và những âm thanh yên bình của cuộc sống."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn