Tiếng Kẻng Giữa Đêm (2)
Câu chuyện kể về một đêm báo động trong thời chiến, khi sự nhanh trí và tinh thần đoàn kết của người dân đã giúp cả một ngôi làng tránh được thiệt hại. Qua lời kể của nhân chứng, ký ức về những ngày tháng bom đạn vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Ông Lê Văn Bình sinh ra và lớn lên tại một vùng quê thường xuyên chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Mỗi khi màn đêm buông xuống, người dân trong làng luôn sống trong tâm trạng cảnh giác vì máy bay có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Một đêm cuối năm 1972, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, tiếng kẻng báo động bất ngờ vang lên dồn dập từ đầu làng. Không ai chần chừ, người lớn bế trẻ nhỏ, người già được thanh niên dìu xuống các hầm trú ẩn đã chuẩn bị sẵn.
Chỉ ít phút sau, tiếng động cơ máy bay vọng đến rồi những tiếng nổ lớn liên tiếp làm mặt đất rung chuyển. Trong ánh lửa đỏ rực, ông Bình cùng một số thanh niên phát hiện căn hầm của gia đình ông Tư bị đất đá chắn kín cửa.
Không quản hiểm nguy, họ dùng cuốc, xẻng và cả đôi tay đào từng lớp đất. Sau gần nửa giờ, cửa hầm được mở. Bên trong, cả gia đình sáu người đều an toàn. Khi được đưa ra ngoài, ông Tư xúc động nắm chặt tay từng người và nghẹn ngào không nói nên lời.
Rạng sáng hôm sau, ngôi làng còn nhiều mái nhà bị hư hỏng, cây cối ngổn ngang vì sức ép của bom. Tuy vậy, điều khiến mọi người vui mừng nhất là không ai trong làng thiệt mạng. Ngay trong buổi sáng ấy, người dân cùng nhau dựng lại nhà cửa, chia sẻ từng bao gạo, từng tấm chăn cho những gia đình bị ảnh hưởng nặng.
Đối với ông Lê Văn Bình, tiếng kẻng báo động năm ấy không chỉ là tín hiệu của hiểm nguy mà còn là lời nhắc về tinh thần đoàn kết của cả cộng đồng. Trong những năm tháng khốc liệt nhất, chính sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau đã giúp người dân vượt qua mất mát và nuôi dưỡng niềm tin vào một ngày đất nước được sống trong hòa bình.



