TIẾNG KẺNG GIỮA ĐÊM
TIẾNG KẺNG GIỮA ĐÊM Có những âm thanh đi qua cuộc đời rồi sẽ tan biến, nhưng cũng có những âm thanh khắc sâu vào ký ức, trở thành một phần của lịch sử. Với ông Bảy – một cựu dân quân ở quê tôi đó là tiếng kẻng báo động giữa những đêm bom rơi lửa đạn. Tôi gặp ông trong một buổi sinh hoạt đoàn. Ông không nói nhiều, chỉ chậm rãi kể lại câu chuyện của mình như thể đang lần giở từng trang ký ức cũ. “Ngày ấy, mỗi lần nghe tiếng kẻng vang lên là biết… lại một đêm không ngủ.” Những năm chiến tranh, làng quê nhỏ bé của ông thường xuyên bị máy bay địch oanh tạc. Mỗi khi có dấu hiệu nguy hiểm, ông và đội dân quân phải thay nhau gõ kẻng báo động để mọi người nhanh chóng xuống hầm trú Nn. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại vô cùng nguy hiểm – bởi người gõ kẻng phải đứng ở nơi cao, dễ trở thành mục tiêu. “Có lần, máy bay đến bất ngờ…” – ông dừng lại, đôi mắt ánh lên nỗi nhớ xa xăm. Đêm ấy, khi mọi người đã yên giấc, tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian. Ông lập tức lao ra vị trí, cầm chiếc dùi gỗ gõ liên hồi vào chiếc kẻng treo đầu làng. Tiếng “keng… keng…” vang lên dồn dập, xé tan màn đêm tĩnh lặng. Người dân giật mình tỉnh giấc, vội vã chạy xuống hầm. Nhưng cũng chính lúc đó, bom bắt đầu trút xuống. Đất rung lên từng hồi, ánh lửa lóe sáng cả một vùng trời. Ông kể, khi ấy ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải gõ thật to, thật nhanh để không ai bị bỏ lại phía sau. Dù xung quanh là tiếng bom nổ chát chúa, ông vẫn không dừng tay. Đến khi tiếng kẻng im bặt, cũng là lúc ông kiệt sức ngã xuống. May mắn, ông sống sót sau đêm ấy. Nhưng không phải ai cũng vậy. Một vài mái nhà bị san phẳng, một vài người không kịp chạy đã mãi mãi nằm lại. “Chiến tranh là thế… tàn nhẫn lắm.” – ông nói khẽ. Thế nhưng, điều khiến tôi xúc động không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn là tinh thần dũng cảm của những con người bình dị như ông. Họ không phải là những người lính nơi tiền tuyến, nhưng vẫn góp phần bảo vệ quê hương bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình. Sau chiến tranh, chiếc kẻng năm xưa vẫn được giữ lại, treo ở nhà văn hóa thôn như một kỷ vật. Nó không còn vang lên những hồi báo động nữa, nhưng mỗi khi nhìn thấy, người ta lại nhớ về một thời gian khó – nơi con người sống với nhau bằng tình làng nghĩa xóm, bằng sự đoàn kết và lòng yêu nước. Nghe xong câu chuyện, tôi chợt hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những trận đánh lớn, mà còn là những khoảnh khắc rất đời thường – như tiếng kẻng giữa đêm, như bước chân vội vã xuống hầm trú Nn, như sự lo lắng xen lẫn hy vọng của mỗi con người. Chúng tôi hôm nay được sống trong hòa bình, không còn phải giật mình vì tiếng bom hay tiếng kẻng. Nhưng chính vì thế, càng phải biết trân trọng những gì đang có. Bởi phía sau sự bình yên ấy là biết bao con người đã âm thầm đứng lên, gõ lên những “hồi kẻng” của trách nhiệm và lòng dũng cảm. Và dù thời gian có trôi qua, tôi tin rằng tiếng kẻng năm xưa vẫn còn vang vọng đâu đó – như một lời nhắc nhở không bao giờ được quên.



