Bài viết

Tiếng kẻng giữa đêm

Trong những năm tháng chiến tranh, tiếng kẻng báo động giữa đêm đã trở thành tín hiệu quen thuộc của cả một làng quê. Đó không chỉ là lời cảnh báo nguy hiểm mà còn là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, dũng cảm và ý chí bảo vệ quê hương.

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Trà Tân (Trà Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là mùa hè năm 1968. Tôi vừa tròn hai mươi tuổi và được giao nhiệm vụ trực gác tại đầu làng. Ban ngày, mọi người vẫn cày cấy, chăn trâu, gặt lúa. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả làng bước vào một "ca làm việc" khác: đào hầm, chuyển lương thực và canh gác.

Ở giữa sân đình có treo một chiếc kẻng bằng thép. Nhiệm vụ của tôi là khi phát hiện máy bay hoặc có dấu hiệu nguy hiểm phải đánh kẻng thật nhanh để báo cho cả làng.

Một đêm trăng mờ, khi đang quan sát từ chòi gác, tôi nghe tiếng động cơ vọng lại từ phía xa. Không chần chừ, tôi cầm dùi đánh liên tiếp vào chiếc kẻng.

"Coong... coong... coong..."

Âm thanh vang khắp xóm. Chỉ trong vài phút, đèn trong các ngôi nhà đều tắt. Người già, trẻ nhỏ nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Các tổ dân quân lập tức vào vị trí chiến đấu.

Ít phút sau, từng loạt bom trút xuống cánh đồng phía ngoài làng. Đất đá tung lên mù mịt. Cả mặt đất rung chuyển như có động đất.

Khi tiếng máy bay khuất dần, mọi người lại từ hầm bước lên. Có vài mái nhà bị tốc mái, một cây cầu tre bị đánh sập, nhưng may mắn không ai trong làng bị thương.

Ngay trong đêm, thanh niên và dân quân chia nhau dựng lại cầu, sửa đường và giúp các gia đình bị hư hại. Đến khi trời sáng, con đường vào làng đã thông trở lại như chưa từng có trận bom nào xảy ra.

Sau ngày đất nước thống nhất, chiếc kẻng được giữ lại trong nhà truyền thống của xã. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ về những đêm không ngủ, nhớ tiếng kẻng vang lên giữa bom đạn và nhớ hình ảnh bà con trong làng luôn sát cánh bên nhau.

Chiếc kẻng ấy không chỉ báo hiệu hiểm nguy, mà còn nhắc nhở thế hệ sau về một thời hoa lửa, khi lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết đã giúp những con người bình dị vượt qua mọi mất mát để bảo vệ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn