Cựu chiến binh

Tiếng kẻng giữa đêm

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, tiếng kẻng báo động vang lên giữa đêm đã trở thành âm thanh quen thuộc với người dân vùng quê. Câu chuyện kể về một đêm đặc biệt, khi tiếng kẻng không chỉ cứu cả một ngôi làng khỏi trận bom mà còn trở thành biểu tượng của tinh thần đoàn kết và lòng dũng cảm.

Nghệ An07/07/2026Lương Thị Nga (Trường Mầm Non diễn Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nghe tiếng chuông trường hay tiếng trống làng vang lên, tôi lại nhớ đến tiếng kẻng báo động năm xưa. Đó là mùa hè năm 1972. Tôi vừa tròn hai mươi bốn tuổi, là dân quân trực chiến của xã. Công việc của chúng tôi là quan sát bầu trời, phối hợp với lực lượng phòng không và kịp thời báo động để bà con xuống hầm trú ẩn. Chiếc kẻng bằng thép được treo dưới gốc đa đầu làng. Ban ngày nó lặng lẽ đung đưa trong gió, nhưng mỗi khi có máy bay địch xuất hiện, tiếng kẻng vang lên dồn dập khắp cánh đồng. Một đêm cuối tháng Bảy, bầu trời yên tĩnh lạ thường. Người dân vừa chìm vào giấc ngủ thì từ xa vọng lại tiếng động cơ máy bay. Tôi cùng đồng đội lập tức chạy lên vọng gác. Ánh đèn tín hiệu từ đơn vị quan sát phía biển chớp liên tục. Không chần chừ, tôi cầm dùi đánh liên hồi vào chiếc kẻng. Coong... Coong... Coong... Âm thanh vang khắp xóm làng. Từ các ngôi nhà, ánh đèn vụt tắt. Người già bế cháu nhỏ, thanh niên dìu người lớn tuổi, tất cả nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn đã được chuẩn bị từ trước. Chỉ vài phút sau, từng loạt bom trút xuống cánh đồng phía sau làng. Đất đá bắn tung lên trời. Khói bụi phủ kín không gian. Trong hầm, mọi người nắm chặt tay nhau. Tiếng trẻ con khóc xen lẫn lời động viên của người lớn. Khoảng nửa giờ sau, tiếng máy bay xa dần. Khi bước ra khỏi hầm, ai cũng nghẹn ngào. Nhiều hố bom lớn nằm giữa cánh đồng. Một số ngôi nhà bị tốc mái, nhưng điều kỳ diệu là toàn bộ người dân trong làng đều an toàn. Cụ trưởng làng bước đến nắm chặt tay tôi và nói: "Không có tiếng kẻng của các cháu, chắc hôm nay làng mình đã chịu tổn thất lớn." Nghe vậy, tôi chỉ mỉm cười. Tôi hiểu rằng mình không phải người hùng. Người hùng chính là tất cả bà con trong làng, những con người luôn bình tĩnh, đoàn kết và tin tưởng lẫn nhau giữa khói lửa chiến tranh. Sau trận bom ấy, chiếc kẻng bị một mảnh bom làm sứt mất một góc. Mọi người định thay chiếc mới, nhưng chúng tôi quyết định giữ lại. Chiếc kẻng méo mó ấy vẫn tiếp tục đồng hành cùng dân làng cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Nhiều năm sau, chiếc kẻng được đặt trang trọng trong nhà truyền thống của địa phương. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến những người đồng đội năm xưa, nhớ những đêm trắng canh trời và nhớ tinh thần đoàn kết đã giúp quê hương vượt qua bom đạn. Tôi thường kể câu chuyện này cho con cháu nghe. Không phải để nhắc về sự khốc liệt của chiến tranh, mà để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của cha ông. Mỗi người hãy sống có trách nhiệm, biết yêu thương, đoàn kết và góp sức xây dựng quê hương, để tiếng kẻng năm xưa mãi chỉ còn là ký ức của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn