TIẾNG KẺNG GIỮA ĐÊM MƯA
Trong một đêm mưa rừng dầm dề tại chốt biên giới Tây Nam, tiếng kẻng báo động vang lên bất ngờ. Trung sĩ Lê Xuân Tuất cùng tiểu đội lập tức vào vị trí chiến đấu. Nhưng đêm ấy không có địch, chỉ có một sự cố tưởng chừng rất nhỏ. Chính khoảnh khắc ấy lại khắc sâu trong ký ức người lính.
Mưa rừng trút xuống từ chiều, kéo dài đến tận đêm. Nước chảy thành dòng quanh hầm trú ẩn. Gió lùa lạnh buốt. Bác Tuất đang trực thì tiếng kẻng báo động vang lên – gấp, ngắn, dồn dập.
Cả chốt bật dậy. Mỗi người vào đúng vị trí đã phân công. Không ai hỏi han, không ai chần chừ. Những năm tháng chiến tranh rèn cho họ phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ.
“Nghe kẻng là biết,” bác kể. “Sống hay chết nằm ở mấy giây đầu.”
Bác kiểm tra lại quân số, quan sát hướng rừng. Không tiếng động lạ. Không dấu vết xâm nhập. Cơn mưa vẫn rơi đều như chưa từng có báo động.
Khoảng mười phút sau, chốt trưởng phát hiện nguyên nhân: dây kẻng bị gió mạnh làm va vào cọc gỗ, phát ra tiếng báo động.
Lệnh giải tán được truyền xuống. Anh em trở về hầm, quần áo ướt sũng, súng vẫn nắm chặt trong tay.
“Lúc đó,” bác Tuất nói chậm rãi, “tôi mới thấy tim mình đập rất mạnh.”
Không ai phàn nàn. Không ai cười cợt. Bởi tất cả đều hiểu, nếu đó là địch thật, chỉ cần chậm một nhịp thôi, có thể đã không còn ai ngồi đây.
Bác nhìn từng chiến sĩ trẻ trong ánh đèn pin mờ, bất giác thấy thương.
“Đêm đó,” bác kể, “tôi nghĩ: làm lính không phải lúc nào cũng bắn súng. Có những đêm chỉ cần sẵn sàng là đủ.”
Tiếng mưa vẫn rơi. Rừng lại im lặng. Nhưng tiếng kẻng ấy, dù chỉ là sự cố, đã trở thành lời nhắc nhở suốt đời đối với người lính:
luôn tỉnh thức – luôn sẵn sàng – ngay cả trong những đêm không có chiến tranh.



