Tiếng kẻng giữa đêm rừng
Tiếng kẻng giữa đêm rừng
Tiếng kẻng giữa đêm rừng – Hoàng Văn Tha (thôn NKN Trọ)
Ở thôn NKN Trọ, người già trong bản vẫn còn nhớ đến ông Hoàng Văn Tha - người dân quân gắn bó với chiếc kẻng treo đầu bản, người đã nhiều lần đánh kẻng báo động kịp thời, giúp bà con sơ tán an toàn trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông Hoàng Văn Tha sinh năm 1938, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở thôn NKN Trọ. Tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi theo cha lên rừng chặt củi, những ngày cùng bạn bè đi chăn trâu trên sườn đồi.
Ngay từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống vùng cao - nơi con người phải dựa vào nhau để vượt qua những khó khăn của núi rừng.
Khi trưởng thành, ông lập gia đình, làm nương, trồng lúa và nuôi gia súc. Cuộc sống tuy vất vả nhưng bình yên.
Cho đến những năm cuối thập niên 1970, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, không khí trong thôn NKN Trọ trở nên căng thẳng.
Những đoàn bộ đội hành quân qua thôn ngày một nhiều. Loa truyền thanh của xã thường xuyên phát thông báo yêu cầu các thôn chuẩn bị phương án sơ tán khi cần thiết.
Khi thôn cần người trực chốt cảnh giới và báo động, ông Hoàng Văn Tha là một trong những người đầu tiên nhận nhiệm vụ.
Nhiệm vụ của ông là trực tại điểm cao đầu bản - nơi treo chiếc kẻng báo động. Khi phát hiện tình huống bất thường hoặc nhận lệnh từ cấp trên, ông phải đánh kẻng báo hiệu cho cả thôn.
Một trong những đêm khiến ông nhớ mãi là vào cuối mùa đông năm chiến sự căng thẳng nhất.
Hôm ấy, trời rất lạnh. Gió thổi qua rừng tạo thành những âm thanh rì rào.
Ông Tha trực ca đêm tại chốt cảnh giới. Bên cạnh ông là chiếc kẻng treo trên một cành cây lớn và một chiếc dùi gỗ.
Khoảng gần nửa đêm, từ phía xa vọng lại những tiếng nổ trầm.
Ban đầu, ông tưởng là tiếng sấm. Nhưng sau đó, ánh sáng lóe lên phía chân trời khiến ông hiểu đó là tiếng pháo từ xa.
Ngay lúc ấy, một người dân quân từ dưới bản chạy lên báo:
- “Có lệnh chuẩn bị sơ tán!”
Không chần chừ, ông Hoàng Văn Tha cầm chiếc dùi, đánh mạnh vào chiếc kẻng.
Tiếng kẻng vang lên giữa đêm rừng, lan xa khắp bản.
“Keng! Keng! Keng!”
Âm thanh dội vào vách núi, vang vọng khắp thôn NKN Trọ.
Dưới bản, từng mái nhà bắt đầu sáng đèn. Người dân thức dậy, vội vã chuẩn bị sơ tán theo phương án đã được tập luyện trước đó.
Ông tiếp tục đánh kẻng theo nhịp quy định - ba tiếng ngắn, một tiếng dài.
Đó là tín hiệu báo động khẩn cấp.
Chỉ ít phút sau, nhiều gia đình đã rời khỏi nhà, mang theo trẻ nhỏ và những vật dụng cần thiết, di chuyển về khu vực trú ẩn phía sau núi.
Khi nhìn thấy dòng người di chuyển trật tự trong bóng tối, ông cảm thấy nhẹ nhõm.
Một lát sau, những tiếng pháo từ xa tiếp tục vang lên.
Ánh sáng pháo sáng chiếu lên bầu trời, soi rõ các sườn núi.
Ông vẫn đứng tại vị trí, tiếp tục quan sát và sẵn sàng đánh kẻng thêm nếu cần.
Đêm ấy kéo dài rất lâu.
Đến gần sáng, khi nhận được tin tình hình đã tạm ổn, ông mới ngừng đánh kẻng.
Sau đêm đó, nhiều người trong thôn nói rằng nhờ tiếng kẻng của ông mà họ kịp sơ tán an toàn.
Không chỉ một lần, ông Hoàng Văn Tha còn nhiều lần trực chốt cảnh giới trong những đêm căng thẳng.
Có những hôm trời mưa lạnh, gió mạnh thổi qua rừng khiến việc đứng gác trở nên vô cùng vất vả.
Nhưng ông chưa từng bỏ vị trí.
Ông từng nói:
- “Người gác không được ngủ, vì sau lưng mình là cả bản.”
Câu nói ấy khiến nhiều người trong thôn nhớ mãi.
Sau khi chiến tranh lắng xuống, chiếc kẻng báo động vẫn được giữ lại như một kỷ vật của thôn.
Ông Hoàng Văn Tha trở về với công việc quen thuộc - làm nương và chăm sóc gia đình.
Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhưng với tinh thần của người từng gác đêm giữa rừng, ông không nản chí.
Ông cùng bà con trong thôn khai hoang lại đất, trồng lúa, trồng ngô.
Người dân trong thôn NKN Trọ vẫn nhớ hình ảnh ông Tha - người đàn ông gắn bó với chiếc kẻng báo động trong những năm tháng gian khó.
Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại câu chuyện đêm đánh kẻng năm xưa.
Có lần, đứa cháu hỏi:
- “Ông có mệt khi phải đứng gác cả đêm không?”
Ông cười hiền:
- “Mệt chứ. Nhưng nghe tiếng kẻng vang lên mà bà con kịp chạy là ông thấy yên tâm.”
Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Hoàng Văn Tha vẫn giữ thói quen đi dọc đầu bản mỗi buổi sáng - nơi từng treo chiếc kẻng báo động năm xưa.
Ở thôn NKN Trọ, câu chuyện về ông - người đánh kẻng giữa đêm rừng - vẫn được kể lại như một minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và sự cảnh giác của người dân vùng cao trong những năm tháng chiến tranh.
Tiếng kẻng năm ấy không chỉ là âm thanh báo động, mà còn là tiếng gọi bảo vệ sự sống của cả một bản làng.


