Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiếng kẻng giữa rừng đêm

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, không phải lúc nào chiến thắng cũng được tạo nên bởi tiếng súng. Có những đêm tối giữa rừng tràm, chỉ một tiếng kẻng vang lên đúng lúc cũng đủ cứu sống cả một đơn vị. Đó là câu chuyện mà ông Trần Minh Đức luôn mang theo suốt cuộc đời như một lời nhắc nhở về lòng dũng cảm của những con người bình dị.

Đồng Tháp02/07/2026Huỳnh Minh Kha (Chi đoàn Quân sự, Đoàn xã Phú Thọ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nhìn thấy chiếc kẻng sắt cũ treo trước hiên nhà, ông Trần Minh Đức lại lặng người.

Chiếc kẻng ấy đã theo ông hơn nửa thế kỷ.

Ông kể rằng năm 1969, khi mới hai mươi hai tuổi, ông là dân quân du kích của một xã vùng căn cứ thuộc Đồng Tháp Mười. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là canh gác, dẫn đường và báo động mỗi khi phát hiện địch càn quét.

Vũ khí khi ấy rất thiếu thốn. Có người chỉ mang một khẩu súng đã cũ, có người chỉ có lựu đạn tự tạo. Nhưng ai cũng mang trong tim niềm tin rằng quê hương nhất định sẽ có ngày hòa bình.

Một buổi chiều cuối mùa nước nổi, đơn vị nhận được tin có một tổ công tác của bộ đội sẽ hành quân qua khu rừng tràm vào đêm hôm đó. Mọi người khẩn trương bố trí lực lượng cảnh giới dọc tuyến đường.

Ông Đức được giao giữ chiếc kẻng báo động.

Đó là tín hiệu đã được quy ước từ trước: nếu địch xuất hiện, chỉ cần gõ ba hồi kẻng thật nhanh, toàn đơn vị sẽ lập tức thay đổi hướng di chuyển.

Khoảng nửa đêm, không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng côn trùng và tiếng nước lăn tăn dưới những tán tràm.

Bất chợt, ông phát hiện ánh đèn pin loang loáng cùng tiếng bước chân lạ tiến rất gần.

Ông nín thở quan sát.

Đó là một toán địch đang bí mật áp sát tuyến đường hành quân của bộ đội.

Không kịp suy nghĩ, ông cầm chiếc dùi gỗ, dồn hết sức gõ ba hồi kẻng vang dội.

Âm thanh xé toạc màn đêm.

Ngay lập tức, các chiến sĩ đổi hướng di chuyển sang con rạch nhỏ phía bên trái.

Ít phút sau, nơi họ vừa đi qua bị đạn và pháo sáng dội xuống dồn dập.

Nhờ tiếng kẻng ấy, cả tổ công tác đã thoát khỏi vòng phục kích.

Thế nhưng, vị trí của ông Đức cũng bị lộ.

Địch lập tức truy đuổi.

Ông vừa chạy vừa lội qua những đám cỏ năng, bùn ngập đến ngang ngực. Có lúc ông phải ngâm mình dưới nước hàng giờ, chỉ chừa một đoạn ống tre nhỏ để thở.

Đến sáng hôm sau, đồng đội mới tìm thấy ông trong tình trạng kiệt sức.

Người chỉ huy đơn vị siết chặt tay ông và nói:

"Đêm qua, tiếng kẻng của cậu đã cứu sống hàng chục người."

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Đức xin giữ lại chiếc kẻng cũ.

Ông không đánh bóng hay sửa chữa.

Những vết gỉ sét, những chỗ móp méo vẫn còn nguyên như dấu ấn của một thời bom đạn.

Nhiều năm sau, mỗi khi học sinh địa phương đến tham quan, ông đều mang chiếc kẻng xuống, để các em thử gõ một lần.

Tiếng kẻng hôm nay không còn báo động chiến tranh.

Nhưng trong lòng ông, âm thanh ấy vẫn vang lên như lời nhắc nhở rằng độc lập, tự do của dân tộc được đổi bằng sự cảnh giác, lòng dũng cảm và sự hy sinh của biết bao con người bình dị.

Ông thường mỉm cười và nói:

"Ngày ấy chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ nghĩ nếu mình chậm một nhịp, có thể đồng đội sẽ không còn cơ hội trở về."

Đối với ông, chiếc kẻng cũ không chỉ là một kỷ vật.

Đó là tiếng gọi của ký ức.

Là âm thanh của lòng yêu nước.

Và là minh chứng rằng trong những năm tháng hoa lửa, mỗi con người bình thường đều có thể làm nên những điều phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn