Tiếng kẻng trường học mùa sơ tán
Năm 1972, khi giặc Mỹ đánh phá miền Bắc, trường học của tôi phải sơ tán về những vùng nông thôn hẻo lánh để đảm bảo an toàn cho học sinh. Lớp học là những gian nhà tranh vách đất, xung quanh đào hào giao thông nối liền với các hầm trú ẩn chữ A kiên cố. Mỗi sáng, thay cho tiếng trống trường rộn rã là tiếng kẻng làm bằng vỏ bom nổ chậm, âm thanh vang đục báo hiệu giờ vào lớp. Chúng tôi đi học luôn mang theo mũ rơm dày cộm trên đầu và túi sơ cứu cá nhân có bông băng, thuốc đỏ. Có những buổi đang học toán, tiếng còi báo động rú lên, thầy giáo bình tĩnh lùa chúng tôi xuống hầm, tay vẫn cầm cuốn giáo án. Dưới hầm tối, thầy vẫn giảng giải về những con số, về lòng yêu nước, giúp chúng tôi quên đi tiếng động cơ phản lực gầm rú trên đỉnh đầu. Những nét chữ mực cửu long nhòe đi vì mồ hôi và bụi đất, nhưng khát vọng tìm con chữ của chúng tôi chưa bao giờ tắt. Sau mỗi trận bom, chúng tôi lại lên mặt đất, nhặt những mảnh xác máy bay rơi để làm thước kẻ, làm kỷ niệm. Thời hoa lửa của chúng tôi là những trang vở thơm mùi rơm rạ và niềm tin sắt đá vào ngày khải hoàn.



