Anh hùng Lực lượng vũ trang

TIẾNG KÈNG XUNG PHẬN VÀ NGƯỜI GIỮ LỬA TIÊN PHONG: CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ VĂN ĐỨC

Hành trình ngược dòng thời gian qua những trang ký ức hào hùng của tuổi trẻ Việt Nam tiếp tục mở ra với một nốt trầm xúc động. Từ những trạm radar, hải trình trên biển, cung đường trắc địa cho đến hầm phẫu thuật, bài viết hôm nay xin được tri ân một chiến sĩ giao liên kiêm quản âm bót của trung đoàn bộ binh – người đã chọn dùng tiếng kèn xung trận để giục giã đồng đội tiến lên trong những phút giây sinh tử.

Thanh Hóa10/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chàng trai xứ Thanh và cây kèn đồng định mệnh

Lê Văn Đức sinh năm 1952 trong một gia đình nông dân nghèo. Vốn có năng khiếu âm nhạc, thổi kèn clarinette và kèn đồng từ các phong trào văn nghệ xã, năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, Đức viết đơn tình nguyện gia nhập quân ngũ. Với năng khiếu và thể lực dẻo dai, anh được biên chế về Đại đội Bộ binh thuộc Trung đoàn 2, chiến đấu trực tiếp tại chiến trường Quảng Trị đầy khốc liệt. Nhiệm vụ của Đức không chỉ cầm súng chiến đấu như bao chiến sĩ bộ binh khác, mà anh còn gánh vác trọng trách đặc biệt: chiến sĩ giao liên tiền phương kiêm thổi kèn hiệu lệnh xung phong trong các trận đánh quan trọng.

Đêm trước giờ G trên điểm cao 200

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Trung đoàn của Đức nhận lệnh mở cuộc đột kích bất ngờ vào cụm cứ điểm kiên cố của địch trên điểm cao 200 nhằm bẻ gãy tuyến phòng thủ từ xa. Đêm 15/7/1972, sau khi vượt qua nhiều lớp hàng rào kẽm gai và bãi mìn dưới làn mưa pháo sáng, Đức cùng tiểu đội trinh sát đã luồn sâu áp sát giao thông hào địch. Cơn mưa rừng xối xả làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng tiếng kèn cất giấu trong bao da bên hông vẫn được Đức nâng niu khô ráo. Theo kế hoạch, đúng 4 giờ sáng, khi tiếng súng lệnh khai hỏa vang lên, tiếng kèn xung trận của Đức sẽ là hiệu lệnh giục giã toàn đại đội đồng loạt xung phong vượt qua công sự.

Khúc tráng ca vĩnh hằng trên tuyến đầu

Đúng giờ G, khi loạt đạn pháo dọn đường vừa dứt, từ trong giao thông hào tối tăm, Lê Văn Đức dũng cảm rướn người đứng thẳng lên, đưa cây kèn đồng lên môi và thổi vang lên khúc kèn xung phong đanh thép, hào hùng giữa làn đạn pháo địch đang điên cuồng dội lại. Tiếng kèn vang dội như tiếp thêm nguồn năng lượng thần kỳ, giục giã những người lính bộ binh ào ạt vượt qua cửa mở, đánh chiếm các lô-cốt địch. Thế nhưng, tiếng kèn hiên ngang ấy cũng lập tức lọt vào tầm ngắm của hỏa lực súng máy địch từ lô-cốt trung tâm. Một loạt đạn pháo cối dồn dập dội xuống vị trí của Đức. Trong khoảnh khắc sinh tử, nhận thấy đồng đội bên cạnh bị thương nặng do đạn pháo, Đức không ngần ngại lao mình che chở, hứng trọn những mảnh gang sắc nhọn. Lê Văn Đức anh dũng hy sinh khi vừa tròn 20 tuổi, cây kèn đồng móp méo vẫn ôm chặt trước ngực. Sự hy sinh thầm lặng của anh đã khắc sâu vào trang sử oanh liệt của trung đoàn, là khúc tráng ca bất tử về lòng dũng cảm và lý tưởng sống cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn