TIẾNG KÈO CỦA NÚI RỪNG VÀ BẢN HÙNG CA DƯỚI BÓNG ĐẠI NGÀN
Giữa đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ, nơi những ngọn núi chập chùng vươn mình đón nắng gió và tiếng cồng chiêng ngân vang qua bao thế hệ, mảnh đất Gia Lai từng là tọa độ khốc liệt của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tại vùng đất kiên trung ấy, tên tuổi của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Kpă Klơng (quê ở xã Chư Păh, tỉnh Gia Lai) đã trở thành một huyền thoại sống mãi trong lòng đồng bào các dân tộc và lịch sử đấu tranh của quân đội ta.
Sinh ra và lớn lên dưới ách áp bức của kẻ thù, Kpă Klơng sớm mồ côi cha mẹ, nung nấu trong lòng ý chí căm thù giặc sâu sắc và tinh thần yêu nước nồng nàn. Khi vừa tròn mười sáu tuổi, lứa tuổi "bẻ gãy sừng trâu", anh đã xung phong tham gia du kích địa phương. Với đôi chân thon gọn, dẻo dai như con nai rừng và sự thông minh, lanh lẹ đặc trưng của người con Tây Nguyên, Kpă Klơng nhanh chóng trở thành nỗi kinh hoàng của những toán lính ngụy và thám báo Mỹ càn quét qua các bản làng.
Không chỉ giỏi bám rừng, thạo địa hình, Kpă Klơng còn lập nên những chiến công xuất sắc bằng tài bắn súng thiện xạ và sự mưu trí phi thường. Anh từng sử dụng khẩu súng trường cũ, tận dụng từng gốc cây, kẽ đá để đơn độc tiêu diệt nhiều tên địch trong các trận phục kích bảo vệ nương rẫy, bảo vệ sự bình yên cho buôn làng. Có những trận chiến, dù chỉ đối đầu với lực lượng quân địch đông gấp nhiều lần trang bị vũ khí tối tân, chàng thiếu niên người Ba Na vẫn bình tĩnh đến lạ thường, chờ giặc đến gần mới nổ súng chính xác, khiến kẻ thù hoang mang tột độ vì tưởng lực lượng ta mai phục đông đảo.
Sự dũng cảm, mưu trí và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng của Kpă Klơng không chỉ góp phần bẻ gãy nhiều cuộc càn quét của địch tại chiến trường Gia Lai, mà còn là nguồn cảm hứng lớn lao khích lệ đồng bào các dân tộc Tây Nguyên vững tay súng bảo vệ quê hương. Câu chuyện về người thiếu niên anh hùng ấy mãi mãi là ngọn lửa thời hoa lửa rực rỡ, bồi đắp lòng tự hào và trách nhiệm cho thế hệ thanh niên Việt Nam trên hành trình xây dựng đất nước hôm nay.


