TIẾNG KÉO KHÓA BA LÔ TRONG ĐÊM
TIẾNG KÉO KHÓA BA LÔ TRONG ĐÊM
Đêm trước mỗi chuyến hành quân dài, cả đơn vị thường tranh thủ sắp xếp lại đồ đạc dưới ánh đèn dầu leo lét.
Anh Thắng luôn là người chuẩn bị xong sau cùng.
Anh cẩn thận gấp từng bộ quần áo, buộc lại võng và kiểm tra từng món đồ nhỏ trong ba lô.
Tiếng kéo khóa ba lô của anh vang lên rất khẽ giữa căn hầm đất yên tĩnh.
Đồng đội thường đùa:
“Ông kỹ như chuẩn bị đi xa lắm.”
Anh cười nhẹ:
“Biết đâu mai không còn dịp sửa lại.”
Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.
Giữa chiến tranh, ai cũng hiểu mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi cuối cùng.
Một buổi rạng sáng cuối mùa mưa, đơn vị đang vượt qua khu rừng thấp thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại bên mép hố bom.
Anh Thắng lao tới kéo đồng đội vào giao thông hào.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ tiếng kéo khóa ba lô vang lên trong đêm trước trận đánh của thời hoa lửa.



