TIẾNG KHÂU BA LÔ RÁCH
TIẾNG KHÂU BA LÔ RÁCH
Đêm ấy anh Lâm ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ khâu lại chiếc ba lô bị rách vì vướng thép gai.
Kim chỉ đi chậm nhưng rất đều trên lớp vải đã bạc màu vì mưa nắng.
Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh nhìn rồi cười: “Mai này về quê anh mở tiệm may được rồi.”
Anh Lâm bật cười rồi cắn đứt sợi chỉ cuối cùng.
Ngoài trời, gió đêm thổi qua những tán cây tối đen vì khói bom.
Tiếng côn trùng vang lên rả rích giữa khoảng đêm sâu lạnh buốt.
Ngọn đèn dầu nhỏ lập lòe soi lên gương mặt lấm lem đất đỏ của người lính trẻ.
Đến gần sáng, còi báo động bất ngờ vang lên dồn dập phía bìa rừng.
Anh Lâm lập tức lao đi tải thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Tiếng khâu ba lô rách năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


