TIẾNG KHÂU BA LÔ TRONG ĐÊM
TIẾNG KHÂU BA LÔ TRONG ĐÊM
Ba lô của anh Thành bị rách một đường dài sau lần trượt xuống sườn dốc.
Đêm ấy, trong căn hầm tối, anh ngồi khâu lại từng mũi chỉ dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Tiếng kim xuyên qua lớp vải dày vang lách tách giữa màn đêm yên tĩnh.
Một chiến sĩ trẻ nằm bên cạnh hỏi:
“Mai khâu cũng được mà anh.”
Anh cười:
“Mai còn hành quân sớm.”
Rồi anh cúi xuống tiếp tục kéo từng đường chỉ thật chắc.
Giữa chiến tranh, người lính luôn phải tự vá lại mọi thứ của mình — từ ba lô, áo quần đến cả những nỗi nhớ nhà âm thầm.
Một buổi gần sáng cuối mùa mưa, đơn vị bị pháo kích khi đang trú quân bên sườn núi.
Một thương binh mắc lại trong đoạn hầm đất sập.
Anh Thành lao xuống kéo đồng đội lên giữa đất đá và khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, tiếng khâu ba lô trong đêm vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


