Tiếng Khèn Giữa Núi Rừng Tây Bắc
Giữa núi rừng Tây Bắc thời kháng chiến chống Pháp, một cậu bé người Mông đã trở thành liên lạc cho bộ đội, dũng cảm vượt qua hiểm nguy để bảo vệ cán bộ cách mạng. Câu chuyện của em trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước của thiếu nhi vùng cao.
Những năm kháng chiến chống Pháp, vùng Tây Bắc chìm trong khói lửa chiến tranh.
Ở bản làng nhỏ dưới chân núi thuộc Điện Biên, cậu bé người Mông tên Vừ A Dính sống cùng gia đình bằng nghề làm nương.
Từ nhỏ, Dính đã quen băng rừng, vượt suối nên rất thông thạo các con đường miền núi.
Khi biết cán bộ cách mạng hoạt động trong vùng, em tình nguyện làm liên lạc và dẫn đường cho bộ đội.
Ban ngày, Dính vẫn lên nương như bao đứa trẻ khác.
Nhưng đêm xuống, em lặng lẽ mang thư từ, dẫn cán bộ vượt qua các đồn bốt của địch.
Đồng bào trong bản thương em lắm vì cậu bé lúc nào cũng mang theo chiếc khèn nhỏ bên hông.
Những khi nghỉ chân giữa rừng, Dính thường thổi vài điệu khèn dân tộc để động viên mọi người giữa những ngày gian khổ.
Có lần trên đường đưa cán bộ qua núi, em bất ngờ gặp lính địch phục kích.
Dù bị bắt và tra hỏi, Dính nhất quyết không khai nơi bộ đội đang trú quân.
Người dân trong vùng kể rằng, trước lúc hy sinh, cậu bé người Mông vẫn giữ chặt túi tài liệu bên mình.
Sau này, câu chuyện về Vừ A Dính lan khắp núi rừng Tây Bắc như biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của thiếu niên Việt Nam.
Tên của em được đặt cho nhiều trường học, quỹ học bổng và các hoạt động dành cho học sinh vùng cao.
Đến hôm nay, giữa những phiên chợ vùng núi Điện Biên, tiếng khèn Mông vẫn vang vọng như nhắc nhớ về cậu bé năm xưa đã gửi tuổi thơ mình cho Tổ quốc.
“Tuổi nhỏ nhưng chí lớn” — đó là điều nhiều thế hệ vẫn nhắc khi nói về Vừ A Dính.


