🎶 TIẾNG KHÈN GIỮA RỪNG XA
🎶 TIẾNG KHÈN GIỮA RỪNG XA
Ngày người lính trẻ tên Páo rời bản làng lên đường, mẹ anh tiễn con đến tận con dốc đầu bản. Trước khi đi, bà chỉ nói:
— Khi nào nhớ nhà, con hãy nhớ tiếng khèn của bản mình.
Páo cười, gật đầu.
Anh vốn là người chơi khèn giỏi nhất bản. Những đêm hội, tiếng khèn của anh thường vang lên giữa núi rừng, gọi bạn bè và gọi những mùa vui về với bản.
Nhưng chiến tranh đã đưa anh đi rất xa.
Trong những năm tháng chiến đấu, Páo vẫn giữ một chiếc khèn nhỏ do cha tự tay làm. Những lúc đơn vị nghỉ giữa rừng, anh lấy khèn ra thổi vài giai điệu quen thuộc.
Đồng đội nghe tiếng khèn, người nhớ mẹ, người nhớ vợ, người nhớ những con đường làng.
Có người hỏi:
— Cậu thổi bài gì vậy?
Páo cười:
— Tiếng gọi của bản tôi.
Một đêm mưa rừng, Páo ngồi bên đồng đội, lấy chiếc khèn ra thổi một giai điệu thật chậm.
Anh nói:
— Hết chiến tranh, tôi sẽ về. Tôi sẽ thổi khèn trên đỉnh núi để cả bản biết tôi đã trở về.
Nhưng đó là lần cuối cùng tiếng khèn của Páo vang lên giữa rừng.
Trong một trận chiến sau đó, anh đã hy sinh.
Chiếc khèn được người đồng đội giữ lại.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, người đồng đội tìm về bản.
Mẹ Páo đã già, mái tóc bạc trắng.
Ông trao chiếc khèn cho bà.
Bà cầm lấy, áp vào ngực rồi nói:
— Nó đi xa như vậy mà vẫn mang tiếng khèn của bản theo.
Người đồng đội kể lại lời hứa cuối cùng của Páo.
Bà nhìn lên đỉnh núi:
— Nó không về được, thì để tiếng khèn thay nó về.
Ngày hôm sau, người trong bản tổ chức một buổi lễ nhỏ.
Một thanh niên trẻ cầm chiếc khèn của Páo lên thổi.
Giai điệu vang qua những triền núi.
Người mẹ đứng bên hiên nhà, nước mắt lặng lẽ rơi.
Nhưng lần này bà không khóc vì đau buồn.
Bà mỉm cười.
Bởi tiếng khèn của con trai vẫn còn vang giữa bản làng.
Có những người lính không trở về, nhưng những âm thanh họ yêu quý vẫn tiếp tục sống. Tiếng khèn, tiếng sáo, tiếng hát của quê hương trở thành sợi dây nối người đã khuất với những người ở lại.
🇻🇳⛰️ Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng giữa những núi rừng hôm nay, mỗi tiếng khèn vang lên vẫn như lời nhắn gửi: tuổi trẻ của những người lính năm xưa chưa bao giờ mất đi, mà đã hòa vào đất trời quê hương.


