Tiếng Khèn Gọi Mùa Xuân
Ngày ấy, ở Sơn Lương có một chàng trai người Mông tên là Vừ A Sáng. Trong bản, ai cũng biết Sáng thổi khèn rất hay. Mỗi khi tiếng khèn vang lên giữa núi rừng, chim như ngừng hót, trẻ nhỏ ngừng chơi, còn người già thì lặng lẽ mỉm cười.
Cha của Sáng là nghệ nhân nổi tiếng nhất vùng. Trước khi mất, ông để lại cho con trai chiếc khèn đã theo mình suốt mấy chục năm.
Ông dặn:
– Tiếng khèn không chỉ để vui hội xuân. Nó còn là tiếng nói của quê hương, của núi rừng và của những người đã sống trên mảnh đất này.
Sáng luôn ghi nhớ lời cha.
Năm tháng trôi qua, nhiều thanh niên trong bản rời quê đi làm ăn xa. Những đêm hội xuân ngày càng vắng tiếng khèn, tiếng sáo. Nhiều người lo rằng một ngày nào đó, những nét văn hóa của bản làng sẽ dần bị lãng quên.
Một mùa xuân nọ, khi đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống bản làng, Sáng chợt nhận ra sân hội năm ấy chỉ còn lác đác vài người già.
Tối hôm đó, anh mang chiếc khèn của cha ra thổi giữa sân bản.
Âm thanh trầm bổng vang vọng qua những mái nhà, len qua từng thửa ruộng bậc thang rồi hòa vào tiếng gió núi.
Lạ thay, người dân bắt đầu kéo đến.
Những cụ già xúc động nhớ lại thời tuổi trẻ. Những đứa trẻ tò mò chạy theo tiếng khèn. Nhiều thanh niên đang làm việc ở xa, khi xem đoạn video được đăng lên mạng xã hội, cũng thấy lòng mình bồi hồi.
Mùa xuân năm sau, nhiều người trở về quê ăn tết sớm hơn mọi năm.
Sáng không chỉ thổi khèn nữa. Anh mở lớp dạy miễn phí cho trẻ em trong xã. Ban đầu chỉ có năm học sinh, rồi mười học sinh, rồi cả mấy chục em tham gia.
Tiếng khèn lại vang lên mỗi chiều trên sườn núi.
Nhiều năm sau, Sơn Lương tổ chức một ngày hội văn hóa lớn. Những chàng trai, cô gái trong trang phục truyền thống cùng biểu diễn các tiết mục dân gian. Giữa sân hội, hàng chục chiếc khèn cất tiếng hòa cùng nhau như tiếng gọi của núi rừng.
Khi được mời phát biểu, Sáng chỉ nói một câu:
– Nếu cây có rễ mới đứng vững trước gió, thì con người cũng cần cội nguồn để bước đi thật xa.
Mọi người lặng đi rồi vỗ tay thật lâu.
Từ đó, tiếng khèn không chỉ là âm thanh của lễ hội. Nó trở thành biểu tượng của tình yêu quê hương, của niềm tự hào dân tộc và của khát vọng giữ gìn những giá trị đẹp đẽ cho thế hệ mai sau.
Mỗi độ xuân về, khi tiếng khèn lại vang vọng trên những sườn núi Sơn Lương, người dân nơi đây biết rằng ký ức của cha ông vẫn đang sống mãi trong từng nốt nhạc, từng cơn gió và trong trái tim của mỗi người con quê hương.


