Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng Khèn Gọi Người Về

Tiếng Khèn Gọi Người Về

Hưng Yên18/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

hiều xuống trên một bản nhỏ giữa núi rừng Tây Bắc. Sau một ngày hành quân, những người lính dừng chân bên bìa rừng. Xa xa, từ một căn nhà sàn vọng lại tiếng khèn dìu dặt.

Không ai biết người thổi khèn là ai.

Chỉ biết mỗi buổi tối, khi đơn vị nghỉ lại gần bản, tiếng khèn ấy lại vang lên.

Có hôm tiếng khèn vui như gọi mùa về. Có hôm lại trầm buồn, kéo dài giữa màn sương núi.

Một người lính hỏi bà con trong bản:

“Đêm nào cũng có người thổi khèn sao?”

Một cụ già đáp:

“Đó là tiếng khèn tiễn người đi và gọi người trở về.”

Rồi cụ kể, từ ngày chiến tranh xảy ra, những chàng trai trong bản lần lượt lên đường. Mỗi lần có người đi, tiếng khèn lại vang lên. Người ở lại gửi theo tiếng khèn một lời chúc bình an.

Nhưng cũng có những người mãi không trở về.

Sau một trận đánh, đơn vị nhận tin một chiến sĩ trong bản đã hy sinh. Tối hôm ấy, tiếng khèn vang lên lâu hơn mọi ngày.

Không ai nói một lời.

Những người lính ngồi bên bếp lửa, lặng lẽ nghe tiếng khèn giữa núi rừng.

Người thổi khèn là cha của người chiến sĩ.

Ông không khóc.

Ông chỉ thổi khèn như thể đang gọi con trai từ một nơi rất xa trở về.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Những con đường mới mở qua bản, những ngôi nhà mới được dựng lên. Người lính năm xưa có dịp trở lại, nhưng tiếng khèn ngày nào đã không còn vang nữa.

Ông hỏi thăm và biết người cha cũng đã qua đời.

Trước khi mất, ông vẫn giữ chiếc khèn cũ bên cạnh mình.

Người lính đứng giữa sân bản, nhìn lên những ngọn núi quen thuộc. Anh chợt hiểu rằng có những âm thanh không chỉ là âm nhạc.

Đó là tiếng của nỗi nhớ.

Là lời tiễn biệt.

Và cũng là lời hẹn rằng dù chiến tranh có đi qua bao nhiêu năm, những người đã hy sinh vẫn luôn được gọi về trong ký ức của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn