Tiếng khèn trên đỉnh núi
Người con trai út của mẹ nổi tiếng trong bản vì thổi khèn rất hay. Mỗi dịp Tết đến, tiếng khèn của anh lại vang vọng khắp sườn núi, mang theo niềm vui của bản làng.
Thế nhưng khi Tổ quốc cần, anh gác lại tuổi trẻ để khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, anh treo cây khèn lên vách nhà và nói với mẹ: "Ngày con trở về, con sẽ thổi khèn mừng hòa bình."
Chiến tranh kéo dài. Người mẹ vẫn ngày ngày lên nương, chăm sóc ruộng lúa và tham gia vận động bà con đóng góp lương thực cho bộ đội. Tin con hy sinh đến vào một buổi chiều cuối thu. Mẹ lặng lẽ lau cây khèn rồi treo lại đúng vị trí cũ.
Nhiều năm sau, khi được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ vẫn giữ cây khèn như báu vật. Bà nói tiếng khèn ấy chưa bao giờ im lặng, bởi nó vẫn vang lên trong ký ức của những người từng sống, chiến đấu và hy sinh vì đất nước.



