Khác

Tiếng khèn trong đêm giặc đến

Lào Cai13/01/2026Tẩn Tả Mẩy2 lượt xem0 lượt chia sẻ

(Nhân vật kể chuyện: Giàng A Páo)

Tôi là Giàng A Páo, sinh ra bên dòng suối dưới chân núi Mường Hum. Tuổi thơ tôi lớn lên cùng tiếng khèn của ông nội. Ông nói người Mông thổi khèn không chỉ để vui mà để gọi hồn núi rừng. Khi giặc đến, tiếng khèn không còn là âm nhạc mà là tín hiệu. Tôi còn nhớ đêm giặc kéo vào bản cướp thóc. Người già đưa trẻ con vào rừng sâu để tránh nguy hiểm. Trai bản ở lại, nấp sau từng tảng đá. Tôi khi ấy mới mười sáu tuổi, tay run nhưng lòng không sợ. Khi tiếng khèn cất lên, mọi người đồng loạt hành động. Đá từ sườn núi lăn xuống làm giặc rối loạn. Chúng bỏ chạy, để lại thóc gạo. Cả bản lặng lẽ mừng vì giữ được mùa. Sau đó thực dân Pháp kéo tới, áp bức tinh vi và tàn nhẫn hơn. Chúng dùng người địa phương làm tay sai khiến lòng dân đau đớn. Nhưng cũng từ đó, chúng tôi phân biệt rõ bạn thù. Tôi chứng kiến nhiều cuộc nổi dậy bị đàn áp. Suối có ngày đỏ màu máu. Nhưng người Mông không chịu khuất phục. Chúng tôi truyền tin bằng khèn, bằng lửa, bằng dấu vết trên cây. Không có giấy bút nhưng có lòng tin. Tôi lớn lên trong những năm tháng ấy. Khi cách mạng đến, cả bản đứng lên như một người. Tiếng khèn vang lên mừng ngày tự do. Tôi hiểu rằng chờ đợi không phải là sợ hãi. Đó là tích lũy sức mạnh. Giờ đây tôi kể lại chuyện này cho con cháu. Tôi muốn chúng hiểu rằng tiếng khèn là linh hồn dân tộc. Tiếng khèn giữ bản làng qua bao biến cố. Tiếng khèn dạy người Mông biết yêu nước từ những điều giản dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn