TIẾNG KHÈN TRONG KÝ ỨC

TIẾNG KHÈN TRONG KÝ ỨC
Đối với người vùng cao, tiếng khèn không chỉ là âm nhạc, mà còn là tiếng lòng. Với cựu chiến binh Mùa A Páo, tiếng khèn gắn liền với cả trước và sau chiến tranh.
Trước khi lên đường, ông từng thổi khèn trong những dịp lễ hội của bản. Âm thanh khi trầm, khi bổng, mang theo niềm vui, nỗi nhớ, và cả tình cảm dành cho quê hương.
Khi vào chiến trường, ông không mang theo khèn, nhưng âm thanh ấy vẫn ở trong tâm trí. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, ông thường nhẩm lại giai điệu quen thuộc, như một cách tự trấn an.
Có những đêm giữa rừng, nghe tiếng gió thổi qua tán cây, ông tưởng như nghe thấy tiếng khèn vọng lại. Không rõ thật hay chỉ là cảm giác, nhưng đủ để làm lòng người dịu lại.
Ông Páo nói, chính những ký ức ấy giúp ông giữ được sự cân bằng trong hoàn cảnh khó khăn.
Sau chiến tranh, trở về bản, ông lại cầm khèn. Âm thanh vẫn như xưa, nhưng cảm xúc đã khác. Trong đó có thêm trải nghiệm, có cả những điều không thể nói thành lời.
Tiếng khèn trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Nó giúp ông nhớ, nhưng không bị chìm trong ký ức


