Tiếng khóc thầm của đại ngàn
Nếu rừng già có linh hồn, có lẽ những tán cây nơi Rừng Rong vẫn còn đang thổn thức mỗi khi nhắc về những người chiến sĩ đã ngã xuống. Có một nỗi buồn trầm mặc bao trùm lên những trận đánh đầu tiên, nơi những người anh hùng đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc. Sự hy sinh của họ không ồn ào, không phô trương, nó thấm đẫm vào lòng đất, vào từng kẽ lá. Tiếng khóc của đại ngàn không phải là tiếng khóc bi lụy, mà là sự xót thương cho những đóa hoa vừa nở đã vội tàn dưới làn đạn giặc. Nỗi buồn ấy nhắc nhở chúng ta về sự khốc liệt của chiến tranh và vẻ đẹp của sự tận hiến.



