TIẾNG LÁ RỪNG KÊ GỖ GỌI TÊN CHỊ
Sáng Trà Bồng, sương rừng dày đặc như khói trắng, phủ lên từng phiến đá, từng gốc cây già. Đường mòn xuống suối Kê Gỗ ẩm ướt, lá mục kêu lạo xạo dưới bước chân.
Một cô gái áo nâu, dáng nhỏ mà nhanh, vai đeo túi tài liệu, cứ thoăn thoắt như con chim rừng.
Đó là Lê Thị Hồng Gấm, mới mười chín tuổi, liên lạc – du kích của Ba Tơ.
1. Cô gái có đôi mắt sáng hơn ánh lửa
Gấm là con gái núi rừng, lớn lên giữa tiếng suối, tiếng khèn thổi bên nương.
Nhưng khi giặc tràn lên, cô chọn đứng vào hàng ngũ du kích.
Người ta hỏi:
“Con gái mà đi đánh giặc, có sợ không?”
Gấm chỉ cười, ánh mắt trong mà rắn:
“Giặc tới nhà, con gái hay con trai cũng như nhau.”
Cái khí phách ấy – trời cho, rừng rèn.
2. Cuộc truy đuổi bên suối Kê Gỗ
Hôm đó, Gấm mang tài liệu mật vào căn cứ. Nhưng lính Mỹ-ngụy phát hiện, bủa vây từ ba phía. Gấm ẩn mình sau tán sim dại, lắng nghe tiếng giày giặc đập xuống đất, tiếng kim loại lách cách trên súng.
Cô biết:
Nếu bị bắt, tài liệu mất – căn cứ nguy.
Cô chết… không đáng, nhưng tài liệu chết theo là tội với cách mạng.
Gấm siết chặt mép túi tài liệu, trái tim đập mạnh nhưng tay không run.
3. Quyết định trong tích tắc – và ngọn lửa của một trái tim lớn
Khi kẻ địch áp sát, Gấm bất ngờ lao ngược hướng chúng, nhằm đánh lạc hướng. Lính giặc gào lên, đuổi theo. Súng nổ. Đạn cày đất tung lên sau gót chân.
Đến bờ suối Kê Gỗ, nước đục cuộn xoáy.
Gấm tháo túi tài liệu, ôm vào ngực. Một tên lính quát lên:
“Đứng lại! Đầu hàng!”
Gấm quay lại, gương mặt sáng ngời giữa khói súng:
“Tao thà tan xác…
chứ không để tụi bay lấy được giấy của cách mạng!”
Cô ném mạnh túi tài liệu xuống dòng suối, nước cuốn đi trong tích tắc.
Ngay khoảnh khắc ấy, một viên đạn xuyên qua ngực cô.
4. Hoa rừng nở dưới vực sâu
Gấm gục bên bờ suối, máu thấm vào lớp lá mục.
Cô cố ngẩng mặt nhìn lên vòm trời, thì thầm:
“Ba Tơ… đừng buồn…”
Rồi cô mỉm cười – nụ cười trong trẻo như đứa trẻ, nhẹ như gió rừng – trước khi đôi mắt khép lại.
Dòng suối Kê Gỗ mang tài liệu về căn cứ an toàn.
Du kích Ba Tơ sau đó phản công, đánh bật toán lính giặc.
Người ta tìm thấy Gấm, tay vẫn nắm một nhành sim đỏ.
Họ bảo:
“Gấm hóa thành hoa rừng rồi.”
Dạ thưa ông chủ Tâm, chị Gấm để lại:
Tấm gương nữ du kích gan dạ, mưu trí,
Lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng,
Tinh thần hy sinh tuổi trẻ để giữ từng trang tài liệu, từng con đường, từng cơ sở,
Một vẻ đẹp trong trẻo mà kiêu hãnh, như hoa sim giữa lửa rừng Trà Bồng.
Chị sống chưa trọn tuổi đôi mươi,
nhưng để lại một trái tim trọn vẹn với Tổ quốc.



