Cựu chiến binh

Tiếng Linh Thiêng Giữa Đại Ngàn Trường Sơn

Ngô Ánh Tuyết

Hải Phòng22/08/2026xã Hợp Tiến (Xã Hợp Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn năm 1972 khốc liệt bởi cái nóng hầm hập và mùi khét lẹt của bom đạn. Trong căn hầm chữ A dưới vách đá, ánh đèn tự chế lập lòe soi rõ gương mặt sạm đen của Liên đội trưởng công binh Lê Văn Thắng. Anh cùng Thành – người chiến sĩ thông tin mới 19 tuổi quê Hải Phòng – đang rà soát lại bản đồ tọa độ. Đêm nay, đoàn xe của Binh trạm 14 phải qua trọng điểm trước bốn giờ sáng, nhưng kẻ thù vừa rải vô số bom từ trường xuống đoạn eo cua chữ A.

Giữa chốn gian nguy, Thành chia sẻ về ước mơ hòa bình: được trở lại trường học ngành chế tạo máy, làm ra những chiếc xe tải lớn để xây dựng đất nước và cưới cô bạn gái cùng lớp. Nhưng nhiệm vụ trước mắt không chờ đợi. Tổ quyết tử gồm Thắng và Thành phải bò lên cao điểm, dùng những thanh tre thô sơ để dò tìm và vô hiệu hóa các quả bom từ trường nằm ẩn sâu dưới lớp đất sỏi.

Đột ngột, một trận pháo kích dữ dội từ xa dội xuống làm đất đá sạt lở. Trận pháo kích đã làm lộ ra ba quả bom từ trường ngổn ngang giữa đường, trong khi dây dẫn kích nổ từ xa đã bị đánh đứt hoàn toàn. Đồng hồ đã chỉ 1 giờ 45 phút sáng. Muốn mở đường cho đoàn xe hậu cần chở vũ khí, xăng dầu vào Nam trước khi bình minh lên, chỉ còn một cách duy nhất: giật kíp nổ trực tiếp bằng bộc phá ở khoảng cách cực gần.

Thành kiên quyết giành lấy nhiệm vụ nguy hiểm này, khẳng định bản thân có sức trẻ và khả năng tính toán để hoàn thành. Cậu ôm khối bộc phá lao vào đêm tối, lần lượt kích nổ thành công các quả bom. Ở lượt đánh cuối cùng, để đảm bảo bom nổ ngay lập tức, Thành chấp nhận hy sinh tuổi xuân của mình. Một quầng sáng chói lòa cùng tiếng nổ rung chuyển núi rừng đã dọn sạch chướng ngại vật, mở ra con đường an toàn cho đoàn xe tiến về tiền tuyến.

Nhiều thập kỷ sau, tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn, người cựu chiến binh Lê Văn Thắng tóc đã bạc phơ đứng trước bia mộ của người đồng đội trẻ. Anh đặt lên đó bó hoa lan trắng và mô hình chiếc xe tải nhỏ, thì thầm kể cho Thành nghe về một Việt Nam đã hòa bình, phát triển và hiện đại – nơi sự hy sinh của Thành và thế hệ anh hùng mãi mãi hóa thân vào màu xanh bất tận của đại ngàn Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn