Tiếng loa giải phóng bên bến phà Cao Lãnh
• Mô tả ngắn: Cuộc đấu tranh chính trị độc đáo bằng tiếng loa vận động địch vận của Chị Bảy Bình, làm tan rã tinh thần chiến đấu của binh lính ngụy đồn bến phà.
Nội dung câu chuyện:
Bến phà Cao Lãnh những năm 1972 là đầu mối giao thông huyết mạch, nơi địch tập trung một đại đội cảnh sát dã chiến và bảo an ngụy để kiểm soát toàn bộ tuyến đường thủy – bộ nối liền các khu vực trọng điểm. Địch biến nơi đây thành "lá chắn" kiểm soát gắt gao. Binh lính trong đồn phần lớn là thanh niên nông dân bị cưỡng ép đi quân dịch, tâm lý luôn dao động. Nhận rõ điểm yếu này, Chị Bảy Bình (22 tuổi), cán bộ Địch vận huyện Cao Lãnh, đã khởi xướng phong trào "Tiếng loa địch vận".
Không quản ngại đêm tối và nguy hiểm từ những làn đạn pháo bất ngờ, Chị Bảy Bình cùng chị em trong Đội Địch vận áp sát hàng rào dây thép gai của đồn bót bến phà. Chị dùng chiếc loa tôn tự chế, cất lên giọng nói ngọt ngào, ấm áp của người con gái vùng sông nước để trò chuyện với binh lính bên trong đồn.
Chị Bảy Bình hát những bài dân ca Nam Bộ, những câu hò Đồng Tháp tha thiết về tình gia đình, tình quê hương, rồi phân tích cho binh lính thấy rõ chính sách khoan hồng của Mặt trận Giải phóng. Chị gọi tên từng người lính quê ở địa phương: "Các anh ơi! Mẹ già ở nhà đang ngóng tin con, vợ dại đang chờ chồng. Đừng chĩa súng vào đồng bào mình nữa, hãy quay về với nhân dân!".
Mưa dầm thấm sâu, những lời tâm tình chân thành qua tiếng loa của Chị Bảy Bình đã làm lay động lòng người. Đêm trung thu năm 1972, hơn 20 binh lính trong đồn bến phà Cao Lãnh đã rủ nhau vứt bỏ súng đạn, trèo qua hàng rào dây thép gai tìm ra vùng giải phóng để trở về với gia đình.
Trận đánh "không tốn một viên đạn" bên bến phà Cao Lãnh đã làm suy yếu nghiêm trọng hệ thống kìm kẹp của địch tại địa phương. Câu chuyện là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ về sức mạnh của công tác dân vận, về lòng nhân ái và trí tuệ Việt Nam trong chiến tranh.



