Tiếng loa phóng thanh mùa đông 1946
Hà Nội đêm 19 tháng 12 năm 1946 là một không gian đặc quánh hơi thở của cuộc chiến tranh cận kề không thể tránh khỏi. Tôi khi ấy là thành viên của Tự vệ Thủ đô, đóng quân tại khu vực chợ Đồng Xuân với vũ khí là những con dao bầu và súng kíp. Khi ánh đèn điện toàn thành phố vụt tắt, tiếng loa phóng thanh bỗng vang lên dõng dạc bản "Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến" của Bác Hồ. Âm thanh ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, khơi dậy ý chí chiến đấu mãnh liệt trong lòng mỗi người dân Hà Nội. Chúng tôi bắt đầu khuân vác bàn ghế, tủ chè, sập gụ ra đường để dựng nên những lũy thép ngăn bước tiến của xe tăng Pháp. Những căn nhà được đục thông tường để tạo thành con đường chiến lược chạy dọc khắp các phố phường, tạo nên một thế trận liên hoàn. Phụ nữ, trẻ em được sơ tán, chỉ còn lại những chàng trai, cô gái "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" bám trụ lại. Tôi nhớ mãi hình ảnh những người đồng đội ôm bom ba càng lao thẳng vào xe bọc thép địch với sự thản nhiên đến lạ lùng. Chúng ta đã chiến đấu từng ngôi nhà, từng góc phố, giành giật với giặc từng tấc đất thiêng liêng của Thủ đô. 60 ngày đêm khói lửa ấy đã khẳng định sức mạnh của lòng yêu nước và ý chí tự lập, tự cường của dân tộc Việt Nam. Dù phải rời xa Hà Nội để vào cuộc trường kỳ kháng chiến, nhưng niềm tin chiến thắng luôn rực cháy trong tim chúng tôi.



