Bài viết

TIẾNG LOA TRUYỀN CẢM TRÊN CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Bà Hà là nghệ sĩ đoàn văn công, người đã dùng tiếng hát và giọng đọc truyền cảm qua loa phóng thanh tại các điểm chốt để khích lệ tinh thần quân ta và thực hiện công tác vận binh, làm lay động lòng người phía bên kia chiến tuyến.

Ninh Bình14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa tiếng gầm rú của máy bay và tiếng pháo dập liên hồi tại chiến trường miền Trung, có một âm thanh khác dịu dàng nhưng mạnh mẽ không kém: đó là giọng hát của bà Nguyễn Thu Hà. Khi ấy, bà là một cô gái Hà Nội mới đôi mươi, mang theo tâm hồn nghệ sĩ vào chiến trường khói lửa. Nhiệm vụ của bà không phải là cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng vũ khí của bà là giọng nói và những bài ca dân ca ngọt ngào.

​Bà Hà nhớ lại những buổi phát thanh đặc biệt ngay sát hàng rào căn cứ địch. Trong đêm tối tĩnh mịch, giọng bà vang lên qua chiếc loa phóng thanh, kể về quê hương, về người mẹ đang đợi cửa, về tình yêu đôi lứa bị chia cắt bởi chiến tranh. Bà hát "Câu hò bên bến Hiền Lương" hay "Người Hà Nội" với tất cả trái tim mình. "Nhiều lúc hát xong, chúng tôi nghe thấy tiếng khóc thúc thích từ phía bên kia chiến tuyến. Có những người lính phía bên kia đã buông súng, tìm cách về với gia đình sau khi nghe những lời tâm tình ấy," bà chia sẻ. Tiếng hát của bà đã trở thành nhịp cầu nhân văn, đánh thức lòng yêu chuộng hòa bình trong lòng mỗi con người.

​Không chỉ làm công tác vận binh, tiếng hát của bà còn là liều thuốc chữa lành vết thương cho các anh em chiến sĩ trong hầm trú ẩn. Có lần, giữa một trận oanh tạc dữ dội, một chiến sĩ bị thương nặng đã yêu cầu được nghe bà hát một bài trước khi lịm đi. Bà đã nắm lấy bàn tay sần sùi của anh, hát trong nước mắt. Tiếng hát khi ấy không còn là biểu diễn nghệ thuật, mà là sự sẻ chia sinh tử, là lời hứa rằng chúng ta sẽ cùng nhau đi đến ngày chiến thắng.

​Trở về với đời thường, bà Thu Hà vẫn giữ được nét thanh lịch của người con gái Thủ đô và giọng nói truyền cảm thiên phú. Bà tích cực tham gia các hoạt động truyền bá văn hóa, lịch sử cho thế hệ trẻ. Với bà, "thời hoa lửa" là những năm tháng đẹp nhất vì ở đó bà đã dùng âm nhạc để xoa dịu nỗi đau và gieo mầm hy vọng. Câu chuyện của bà là minh chứng cho sức mạnh của văn hóa văn nghệ: trong chiến tranh, nó là vũ khí sắc bén; trong hòa bình, nó là sợi dây kết nối các thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn