Tiếng lòng của chiếc võng Trường Sơn
Bài thơ là tiếng nói của chiếc võng đã cùng người lính đi qua những năm tháng Trường Sơn khói lửa.
Ta từng mắc giữa rừng già,
Đong đưa theo gió, theo mùa hành quân.
Đêm nghe tiếng suối trong ngần,
Ngày nghe bom nổ xa gần núi non.
Có người lính trẻ ngủ ngon,
Mơ về mẹ, mơ cánh đồng quê hương.
Mai này lại tiếp lên đường,
Mang theo Tổ quốc thân thương trong lòng.
Có người chẳng trở về nhà,
Ta còn nhớ mãi những đêm trăng ngà.
Trường Sơn năm ấy đã xa,
Mà tình đồng đội vẫn là không phai.



