Tiếng lòng từ địa đạo vùng biên Đức Huệ
Nếu có dịp về với Đức Huệ, đi giữa những cánh đồng bát ngát hôm nay, ta vẫn như nghe thấy tiếng thì thầm của lịch sử vọng về từ dưới lòng đất phèn. "Thời hoa lửa" ở đây không chỉ có khói súng, mà còn có cả hơi ấm của tình người, tình đất hòa quyện vào nhau để tạo nên một sức mạnh kỳ diệu.
Người mẹ của ba thế kỷ và ngọn đèn trong đêm
Nhắc đến sự bám trụ, người ta không thể không nhớ đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết. Mẹ như một biểu tượng của sự trường tồn, sống qua ba thế kỷ để chứng kiến trọn vẹn nỗi đau và vinh quang của dân tộc. Mười lần tiễn con ra trận, bảy lần mẹ nhận tin đau, nhưng người mẹ ấy chưa một ngày rời xa mảnh đất quê hương gần đồn giặc. Đêm đêm, ngọn đèn lồng của mẹ vẫn lặng lẽ thắp lên, soi sáng con đường cho các chiến sĩ giải phóng băng rừng, lội suối. Ánh sáng ấy không chỉ dẫn lối cho những bước chân hành quân mà còn sưởi ấm trái tim những người lính trẻ, nhắc nhở họ rằng phía sau luôn có một hậu phương kiên cường như núi thái sơn.
Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Bản lĩnh thép giữa vòng vây
Giữa những ngày chiến đấu ác liệt tại vùng biên, cái tên Huỳnh Văn Đảnh đã trở thành nỗi khiếp sợ cho quân thù. Anh không chỉ là một nhà thiện xạ với những phát súng bách phát bách trúng trong hơn 130 trận đánh, mà còn là một tấm gương về lòng yêu dân sâu sắc. Người ta vẫn kể cho nhau nghe câu chuyện về những đêm anh cùng bà con dựng lại từng mái nhà sau trận càn. Với anh, giữ đất phải đi đôi với giữ dân. Ý chí "một tấc không đi, một ly không rời" của anh đã trở thành ngọn đuốc thắp sáng phong trào du kích tại địa phương, biến mỗi bụi rậm, mỗi khúc sông thành một pháo đài ngăn bước chân xâm lược.
Sức sống từ lòng địa đạo
Ở Đức Huệ, tinh thần "Độc lập hay là chết" từ Hội thề Rừng Rong đã thấm vào máu thịt của mỗi người dân. Họ đào địa đạo, biến lòng đất phèn mặn thành những "hộp thư sống", những căn cứ bí mật ngay dưới chân kẻ thù. Đó là cuộc chiến của sự bền bỉ: đời cha hy sinh, đời con tiếp bước, chưa một giây phút nào ngọn lửa cách mạng bị dập tắt. Những con người bình dị ấy đã cùng nhau tạo nên một thế trận lòng dân vững chắc, buộc quân thù phải rút quân, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975.
Hôm nay, khi hòa bình đã hiện hữu trên từng nhành cây, ngọn cỏ của vùng biên Đức Huệ, câu chuyện về mẹ Viết, anh Đảnh và những anh hùng vô danh vẫn mãi là bản hùng ca bất tử. Họ đã sống và chiến đấu bằng tất cả sự chân thành và lòng quả cảm, để lại cho hậu thế một gia tài vô giá: đó là khí tiết của vùng đất Long An "Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc".


